Nói chung thì tuần đầu tiên trôi qua, đi học lại và cũng thấy là mọi chuyện không tới nỗi nào hết!
Cứ tưởng là sẽ rất khó chịu trên lớp, cảnh tượng ngồi quanh mình toàn nói tiếng Đức, không ai care hết, và mình thì thật ra cũng không muốn người ta care ngoài mặt với mình. Cứ nghĩ rằng mỗi ngày sẽ là phải mang một cía mặt nạ tươi cười, giả bộ tới lớp rồi đóng kịch đang hài lòng với cuộc sống hiện tại, à nhưng mà không như rứa.
Thật ra thì mình đang cố sống tốt hơn, sống thẳng hơn, không giấu diếm nhiều cảm xúc hơn. Tốt thôi nhỉ?! Đi học thì mới tuần đầu thôi cũng đã bắt đầu có dấu hiệu nhiều rồi, sẽ nặng trong vài tuần tới đây, nhưng thôi, cố lên nào! Mình sẽ làm được, người khác làm được thì mình sẽ làm được thôi! Cố lên nghe Minh Tâm
Làm mechatronic project đã có ý tưởng xong xuôi rồi, nhất định sẽ ổn thôi, à mà không, should be fine chứ! Sẽ vậy mà! Thiệt khó chịu cái cảm giác chẳng ai muốn nhận mình vô nhóm họ, à mà không, vì cơ bản họ cũng chẳng biết làm gì với nhóm họ, thì nhét mình vô thêm cho loạn thêm 12 sứ quân hả?! Thôi, may là mình đã tự tìm ra ý tưởng, đúng là tự làm thì sướng hơn, độc lập tự do hạnh phúc muôn năm!! Yê yê!!
Tình cảm mấy hôm ni khá mắc cười một chút. HÌnh như anh chàng Thomas trong lớp để ý mình, gặp mặt thì cứ hay trêu đùa với mình, cũng khá là vui, à mà thiệt ra mình cũng không thấy vui nhiều lắm, chẳng qua cười cho có để ảnh tự tưởng là mình nói chuyện cũng k tới nỗi nào. Lên fb thì khen mình tóc đẹp, rồi cứ bảo mình rất thích nghe mình nói chuyện, giọng nói của mình, cái gì cũng thích. Thôi nói ra đại thích mình trớt cha đi, mà thôi, may chưa nói, chớ không mình k dám nhìn mặt nữa.
Haha, đùa thôi, còn người tâm thần kia thì lại tiếp tục dây dưa với mình, nói nhảm, và bắt đầu trò chuyện với mình lại. Okie, không care nữa, khi nào cần lời khuyên thì mình chỉ đưa ra thôi, mình không muốn đi sâu thêm vào nữa, tới đó là đủ rồi, chẳng muốn dây dưa rắc rối đau đầu gì nữa cả.
Mục tiêu hiện giờ thì chỉ có kiếm internship bên này, vé máy bay thì chưa mua, nhà bên Tuebingen thì cũng chưa tìm ra, haizz, chẳng biết 3 tháng nữa mình đi về xứ mô đây! Cái ni gọi đúng y là số phận đưa đẩy luôn, không trật đi đâu được. Vừa muốn về nhà, lại vừa muốn ở đây để làm thực tập. Mà chưa có cái nào ra hồn cả, trật lên trật xuống, thiệt buồn lòng :(
Chỉ mong có điều kì diệu xảy ra, có nơi chấp nhận mình thực tập bên này đi :(. Lại phải kiếm chỗ ở nữa, hi vọng sẽ ổn thôi.
Cầu nguyện.
Đêm thứ 6, 7/3/14
Mình mong mọi chuyện sẽ tốt đẹp!
Just living is not enough. One must have sunshine, freedom, and a little flower.
Thứ Sáu, 7 tháng 3, 2014
Thứ Ba, 4 tháng 3, 2014
Thêm chút niềm tin!
Mới ăn xong một nửa thỏi sô cô la còn lại, dạo ni ăn không kiềm chế nổi, thích thì ăn, chẳng như trước mới ăn có chút đã lo than thở suy nghĩ về việc béo lên thêm mấy kí.
Thôi dẫu chi thì cũng để đi qua nỗi buồn chán thôi mà, chẳng có chi phải nghĩ ngợi nhiều hết!
Chặng đường mình đi còn dài, chỉ mới là khúc cua chưa làm mình dừng lại được. Mình sẽ sẵn sàng để đi tiếp! Sẽ tiếp tục cố gắng từng ngày, sẽ hít thở mỗi sáng thật sâu khi thức dậy, ăn 3 lát bánh mì phết bơ và uống một cốc capuchino thật bự! Sẽ đánh một chút son, trét lên chút kem để thật tươi, thật hạnh phúc vì mình được sống một cuộc sống mà mình đã khao khát mấy năm nay!
Cố lên nào minh tâm, mình sẽ rèn luyện từng ngày, mài giũa từng ngày, sẽ tự tin hơn, sẽ giỏi hơn, sẽ khiến người khác ngưỡng mộ hơn! Đó là mong ước của mi mà đúng không?! Rứa thì phải sống một cuộc sống khiến người khác thèm muốn chớ, đừng có than thở để rồi tự làm mình thêm mệt mỏi và khó xử, khó cho mi và cho cả người xung quanh mi nữa.
Được rồi! Tới giờ ngủ rồi, ngày mai sẽ chiến đấu thật tốt nghen! Fighting!
Mi có sức mạnh và niềm tin. Mi sẽ chiến thắng. Tin là vậy đi!
March 4th 2014
Thứ Năm, 27 tháng 2, 2014
Gần đi học lại rồi ư?!
2 tháng ở nhà răng mà ngắn dữ dội, chưa về đã đi, chưa ngoảnh mặt đã thấy phía sau lưng có gì, vậy thì còn chi động lực để đi tiếp nữa?
Ở bên ni mà lòng cứ nghĩ về ở nhà, được rồi thì lại chẳng muốn tiếp đến nữa, chẳng muốn về đích, không phải là không muốn, mà thật chán với việc đó! Người chi mà chẳng bao giờ muốn đi cho hết chặng đường là răng?! Bỏ tính nớ đi!!!
Tính trước rồi lại không đi theo những chi đã tính, 3 năm ngắn ngủi rứa mà mi định chỉ nhận ra chừng ni trong khi chưa làm được chi hết hả? Đừng có giỡn chớ, phải ngẫm cho đàng hoàng đi, đừng có mềm lòng yếu đuối thảo mai như rứa nữa. Mi không còn nhỏ để mè nheo miết rứa đâu!
Dự định sẽ là răng đây?? Người chi sống không có mục đích chi hết rứa :((( thiệt thất vọng về bản thân quá mức!
Chủ Nhật, 1 tháng 12, 2013
- Viết cho những ngày dài lê thê thảm thiết vừa qua-
- Viết cho những ngày dài lê thê thảm thiết vừa qua-
Hiện tại thì sức khỏe mình đã bình phục trở lại rồi nên mình mới ngồi rảnh mà kể lể những dòng ni, coi như đây cũng là một kinh nghiệm và cũng là một kỉ niệm ở nơi xa nhà.
Người ta nói tới lúc đau ốm tai nạn thì mới nhớ tới gia đình, thiệt ra thì lúc mô mình cũng nhớ nhà hết, nhưng chính lúc đau ốm nặng ri mình mới cần gia đình hơn tất cả. Cái đêm mà mình đau quằn quại tới nỗi nói không ra tiếng để nhờ bạn cùng phòng gọi cấp cứu, chỉ biết ngồi co ro ôm bụng chịu đau từ đêm tới sáng, nước mắt thì cứ chảy dài ướt hết tay áo, trong đầu nghĩ mình có ngu không ri, chờ ri lỡ bệnh chi rồi ngủm thì làm răng, rứa đó rồi chờ được tới sáng mở mắt ra thì lúc đó mọi người đã đi từ lúc mô không biết. Tới lúc ni dù đau tới mờ mắt nhưng phải lếch xuống tầng trệt để nhờ người gọi cấp cứu.
Nhắc tới cái xe cấp cứu thì lại là một câu chuyện. Không biết chức năng của cái xe cấp cứu là chi, mà từ khi gọi đến khi tới nơi mất hơn 15p (trong khi bệnh viện nằm ngay trong trường), đã vậy còn không vào đỡ mình ra mà còn bảo mình tự đi ra trong trời tuyết, may mà còn có mọi người trong dorm đỡ mình ra xe. Lên xe rồi thì lại buồn cười hơn khi mà tài xế cứ chạy vòng vòng mấy lần mới tới được cổng bệnh viện, giống như là không biết đường???
Thôi quay lại chuyện lên xe cấp cứu, lúc ni mình chỉ có một cảm giác mà thôi, vô cùng sợ hãi. Kể cả chuyện mình đi cấp cứu, những người thân của mình cũng chưa hề biết tới, bạn bè cùng phòng cũng không biết, nghĩ tới rứa thôi nước mắt đã giàn dụa, lỡ như bây chừ vào họ có bảo mổ cấp cứu ngay lập tức chắc mình cũng phải cắn răng mà chịu chứ chẳng biết làm sao hết. Trong cái khoảnh khắc đó mình chỉ muốn quay về VN ngay lập tức, không hề muốn đi đâu xa nữa hết, mình thèm gọi điện về cho ba me, thèm được me chăm sóc. Nằm trong phòng cấp cứu nhìn những người xung quanh, giường nào cũng có người thân đến chăm sóc, lúc đó mình đã tủi thân kinh khủng, vừa tủi thân lại vừa sợ hãi. Một ông nằm giường bên cạnh có vợ chăm sóc, bà vợ cứ nhìn mình mãi vì thấy mình cứ khóc miết, bà cứ hỏi mình đau lắm hả.
Nói về việc khám bác sĩ thì cũng là một kỉ niệm nữa. Lúc đầu vào là một anh bác sĩ người Hàn nói tiếng Hàn chay, vào anh sờ nắn vào bụng mình, mình khóc thét lên, rồi anh tuôn nguyên một tràng tiếng Hàn ra, rồi tiếp tục sờ nắn tiếp. Mình cố lấy hết sức còn lại để giải thích, ăn gì, đau ở đâu, nhưng có vẻ như anh không hiểu, hoặc vì mình k hiểu anh nói chi cả nên mình không cố gắng nói thêm nữa. Rồi một lúc sau, một anh bs khác vào, tiếp tục sờ nắn và hỏi nguyên một tràng tiếng hàn, mình thì đau tới mức không nói ra được tiếng mô nữa hết, nên anh đó lại chạy đi tìm bác sĩ khác cho mình. Đến lần thứ 3 thì một anh bs Hàn nói đc tiếng Anh chạy vào hỏi mình như thế nào và khám. Tới lúc ni thì thiệt ra mình cảm thấy gần chết tới nơi luôn rồi. Sau một hồi sờ nắn đủ kiểu trên bụng mình và thấy phản ứng của mình thì bs nói là có nguy cơ mình phải phẫu thuật bất cứ lúc nào. Nghe tới đó thì khỏi nói mình khóc hết nước mắt luôn, bs nhìn mình mà hết hồn rồi nói đó mới là chẩn đoán thôi và cần phải kiểm tra nữa mới biết.
Thôi, tóm gọn lại là mình vẫn ổn, chắc là sau khi nghe xong nộp 20tr cho tiền chụp CT, cái bụng tự dưng không dám đau nữa luôn. Có lẽ do mình lo lắng, căng thẳng quá. Đây cũng là một kinh nghiệm, mình sẽ chăm sóc bản thân tốt hơn, tốt cho mình mà cho cả những người quanh mình.
Vậy rồi mới biết mình yếu đuối tới cỡ nào, mình chẳng hề can đảm, chẳng hề mạnh mẽ chút nào hết. Mít ướt hết cỡ. Thôi khép lại những ngày đau vậy!
Hiện tại thì sức khỏe mình đã bình phục trở lại rồi nên mình mới ngồi rảnh mà kể lể những dòng ni, coi như đây cũng là một kinh nghiệm và cũng là một kỉ niệm ở nơi xa nhà.
Người ta nói tới lúc đau ốm tai nạn thì mới nhớ tới gia đình, thiệt ra thì lúc mô mình cũng nhớ nhà hết, nhưng chính lúc đau ốm nặng ri mình mới cần gia đình hơn tất cả. Cái đêm mà mình đau quằn quại tới nỗi nói không ra tiếng để nhờ bạn cùng phòng gọi cấp cứu, chỉ biết ngồi co ro ôm bụng chịu đau từ đêm tới sáng, nước mắt thì cứ chảy dài ướt hết tay áo, trong đầu nghĩ mình có ngu không ri, chờ ri lỡ bệnh chi rồi ngủm thì làm răng, rứa đó rồi chờ được tới sáng mở mắt ra thì lúc đó mọi người đã đi từ lúc mô không biết. Tới lúc ni dù đau tới mờ mắt nhưng phải lếch xuống tầng trệt để nhờ người gọi cấp cứu.
Nhắc tới cái xe cấp cứu thì lại là một câu chuyện. Không biết chức năng của cái xe cấp cứu là chi, mà từ khi gọi đến khi tới nơi mất hơn 15p (trong khi bệnh viện nằm ngay trong trường), đã vậy còn không vào đỡ mình ra mà còn bảo mình tự đi ra trong trời tuyết, may mà còn có mọi người trong dorm đỡ mình ra xe. Lên xe rồi thì lại buồn cười hơn khi mà tài xế cứ chạy vòng vòng mấy lần mới tới được cổng bệnh viện, giống như là không biết đường???
Thôi quay lại chuyện lên xe cấp cứu, lúc ni mình chỉ có một cảm giác mà thôi, vô cùng sợ hãi. Kể cả chuyện mình đi cấp cứu, những người thân của mình cũng chưa hề biết tới, bạn bè cùng phòng cũng không biết, nghĩ tới rứa thôi nước mắt đã giàn dụa, lỡ như bây chừ vào họ có bảo mổ cấp cứu ngay lập tức chắc mình cũng phải cắn răng mà chịu chứ chẳng biết làm sao hết. Trong cái khoảnh khắc đó mình chỉ muốn quay về VN ngay lập tức, không hề muốn đi đâu xa nữa hết, mình thèm gọi điện về cho ba me, thèm được me chăm sóc. Nằm trong phòng cấp cứu nhìn những người xung quanh, giường nào cũng có người thân đến chăm sóc, lúc đó mình đã tủi thân kinh khủng, vừa tủi thân lại vừa sợ hãi. Một ông nằm giường bên cạnh có vợ chăm sóc, bà vợ cứ nhìn mình mãi vì thấy mình cứ khóc miết, bà cứ hỏi mình đau lắm hả.
Nói về việc khám bác sĩ thì cũng là một kỉ niệm nữa. Lúc đầu vào là một anh bác sĩ người Hàn nói tiếng Hàn chay, vào anh sờ nắn vào bụng mình, mình khóc thét lên, rồi anh tuôn nguyên một tràng tiếng Hàn ra, rồi tiếp tục sờ nắn tiếp. Mình cố lấy hết sức còn lại để giải thích, ăn gì, đau ở đâu, nhưng có vẻ như anh không hiểu, hoặc vì mình k hiểu anh nói chi cả nên mình không cố gắng nói thêm nữa. Rồi một lúc sau, một anh bs khác vào, tiếp tục sờ nắn và hỏi nguyên một tràng tiếng hàn, mình thì đau tới mức không nói ra được tiếng mô nữa hết, nên anh đó lại chạy đi tìm bác sĩ khác cho mình. Đến lần thứ 3 thì một anh bs Hàn nói đc tiếng Anh chạy vào hỏi mình như thế nào và khám. Tới lúc ni thì thiệt ra mình cảm thấy gần chết tới nơi luôn rồi. Sau một hồi sờ nắn đủ kiểu trên bụng mình và thấy phản ứng của mình thì bs nói là có nguy cơ mình phải phẫu thuật bất cứ lúc nào. Nghe tới đó thì khỏi nói mình khóc hết nước mắt luôn, bs nhìn mình mà hết hồn rồi nói đó mới là chẩn đoán thôi và cần phải kiểm tra nữa mới biết.
Thôi, tóm gọn lại là mình vẫn ổn, chắc là sau khi nghe xong nộp 20tr cho tiền chụp CT, cái bụng tự dưng không dám đau nữa luôn. Có lẽ do mình lo lắng, căng thẳng quá. Đây cũng là một kinh nghiệm, mình sẽ chăm sóc bản thân tốt hơn, tốt cho mình mà cho cả những người quanh mình.
Vậy rồi mới biết mình yếu đuối tới cỡ nào, mình chẳng hề can đảm, chẳng hề mạnh mẽ chút nào hết. Mít ướt hết cỡ. Thôi khép lại những ngày đau vậy!
Thứ Hai, 4 tháng 11, 2013
MỘT ĐỜI, CÓ BIẾT BAO NGƯỜI ĐI QUA TA?
"Thế giới này nhỏ lắm, chỉ cần xoay người một cái là chẳng biết bạn sẽ gặp được ai.
Nhưng thế giới này cũng lớn lắm, chỉ cần quay lưng bước đi là có thể sẽ chẳng bao giờ được gặp lại..."
Đôi khi ta tự ví ta như một tài xế taxi, vòng vo đón khách, tài xế và khách cùng chia sẻ cho nhau một phần nho nhỏ cuộc đời, rồi khi khách tìm được bến đỗ của họ, coi như ta đã hoàn thành nhiệm vụ. Giữa vô vàn những hành khách lên rồi xuống xe, tìm được ai là người có thể đồng hành cùng ta trong quãng đường cao tốc dài dằng dặc của chính mình?
Không phải ai đến cũng là để ở lại. Chỉ sợ ta không nhận ra người xứng đáng ở lại mà thôi.
Người ta có nhau thì khó, chứ lạc mất nhau lại quá dễ dàng.
(Người đi bán nắng - Minh Mẫn)
Thứ Tư, 23 tháng 10, 2013
Tập viết nhật kí đều đặn hơn
Hôm ni thứ 5 ngày 24 tháng 10.
Còn đúng 3 tháng nữa là sinh nhật mình rồi đó. Trời ơi rứa là gần chạm mốc 21 tuổi rồi, chắc là mỗi tháng sẽ phải viết như ri một lần để mà tỉnh táo ra hơn xí nữa về cái độ già nua của mình. Nói rứa thôi chớ mấy tuổi chẳng thấy chi quan trọng hết trơn, chẳng qua là làm được cái chi hay chưa thôi, có được những chi và chưa đạt được những chi. Cái nớ vốn quan trọng hơn mà.
À, nói về đôi chút cuộc sống dạo này của mình. Thì vẫn đang ở Hàn Quốc (qua đây từ ngày 26/08), tới giờ mới viết được một cái note cho chuỗi ngày ở đây gần 2 tháng.
1. Học hành: cũng chẳng có chi là đặc biệt hết, đi học như thường, tới lớp rồi ngồi nghe thầy nói, đôi lúc chẳng hiểu đang nói tiếng chi nữa. Trường lớp thì đẹp khỏi chê, to bành chát, cây cối um tùm màu sắc đẹp lộng lẫy theo mùa, nói chung là như phim rứa. Mình học hành thì cũng k chăm chỉ mấy, toàn thấy nghe là chính, giống như đi thính giảng không bằng. Ừm đại loại là do mình không chăm học, nên cảm thấy dễ dàng, nhưng các bạn khác trong lớp thì k như rứa.
2. Bạn bè: cũng có vài người bạn khá thân ở đây, người Indo, VN, Thái, TQ... đầy đủ mọi chủng tộc. Thân với con Margaretha người Indo bên ni nhất, nói chung là chơi cũng được và khá hợp tính, nên cứ thế mà chơi tiếp thôi. Đi ăn, đi uống, shopping, chia sẻ tâm sự với nhau, như rứa mỗi ngày. Chưa có ai mình cảm thấy muốn chơi thân thiệt sự hết bên ni, hay do mình khó tính khó chiều quá nên không ai ưa nổi mình. Có lẽ là như rứa thì đúng hơn.
3. Cảm nắng: Có vài lần cảm nắng. À không, 1 lần thôi, anh chàng người Đức, ồ, lại là người Đức. Anh ni có nụ cười tỏa nắng nên mình bị chói nắng. Ảnh cũng cảm mình, đi học chung với nhau vài lần, rồi lên lớp ngồi nói chuyện chung, xem bài chung, hỏi mình có thấy ảnh boring không tùm lum. Đại loại là khá cảm tới khi anh bạn cùng phòng của ảnh học chung luôn với tụi mình, thế là bắn tiếng Đức liên tù tì. Mình thì không muốn trong lớp nói chuyện ồn ào nên không tham gia, rồi từ từ chặp chặp nắng hết chiếu, mình hết cảm. Chấm hết. Bây chừ thì không biết ảnh có cảm mình không chớ mình thì hồi phục hoàn toàn.
4. Công việc: đi làm thêm bên ni được 1 tháng rồi, chuẩn bị có lương, đi làm ở tiệm ăn Hi Lạp fast food El Grecos ở Seoul. Nói chung vất vả nhưng được cái cũng không tới nỗi tệ, mấy bữa đầu đi làm mệt tới phát khóc, đi tàu điện về rã rời chân tay nhưng vẫn cố gắng tiếp tục, vì mình không muốn cứ tiêu tiền ba me mãi như rứa. Muốn tự mình kiếm tiền để biết được giá trị của sự cực khổ là ra răng. Và bây chừ thì mình đã thấm thía sự mệt mỏi gian khổ này. Ngoài ra, mình chuẩn bị đi đóng phim bị ăn bánh liên tục, hồi mô có phim thì update cho xem, bây chừ chưa có nên k up được.Nói chung là có nhiều kế hoạch kiếm tiền bị dang dở và bị cancel mặc cho mình hớn hở hồ hởi chờ đón nhiều đến chừng nào. Rút ra kinh nghiệm là lần sau không nên hứng thú trước việc chưa đạt được, cứ rứa mà chờ thôi xem cía chi tới thì tới.
5. Tâm sự: dạo ni tâm trạng hình như ở level below-happy và cứ duy trì ở mức nớ, bạn bè thân ở VN thì vẫn nói chuyện nhưng không nhiều như trước nữa, chỉ muốn ở cạnh ba me và gia đình thì nhiều hơn. Ngày nào cũng muốn nhìn thấy ba me, nói chuyện với ba me, chị nhung, bé Nhi, như rứa là đủ vui với mình. Bạn bè thì càng ngày ít lại nhưng thấy cũng k buồn lắm, chỉ hơi có chút chi đó buồn lòng thôi. Tâm sự thì không muốn kể nhiều ra cho ai biết hết, chỉ muốn nghe chuyện vui, xem phim hài, ăn đồ ngon. À mà bữa ni có thêm sở thích mới là nấu ăn nữa, thích khám phá đồ ăn ngon, tập sưu tầm những list menu này nọ, đại loại buồn là làm mấy cái nớ thấy vui ra hẳn. Rồi còn biết chăm sóc bản thân hơn, bôi lotion thường xuyên hơn, biết mua son dưỡng nữa, chắc vài bữa mua thêm đồ trang điểm, rồi còn biết tập giảm cân lowcarb ăn kiêng (mặc dù chưa giảm được kí mô hết do toàn phá lệ ăn bừa bãi)...
Rứa thôi, gần đây là vậy đó! Bữa ni đang thi giữa kì nên phải lo chuyên tâm học hành hơn đã. Cuois tuần lại đi làm vất vả nữa. Nhưng mà mình sẽ cố viết note mỗi ngày :)
Còn đúng 3 tháng nữa là sinh nhật mình rồi đó. Trời ơi rứa là gần chạm mốc 21 tuổi rồi, chắc là mỗi tháng sẽ phải viết như ri một lần để mà tỉnh táo ra hơn xí nữa về cái độ già nua của mình. Nói rứa thôi chớ mấy tuổi chẳng thấy chi quan trọng hết trơn, chẳng qua là làm được cái chi hay chưa thôi, có được những chi và chưa đạt được những chi. Cái nớ vốn quan trọng hơn mà.
À, nói về đôi chút cuộc sống dạo này của mình. Thì vẫn đang ở Hàn Quốc (qua đây từ ngày 26/08), tới giờ mới viết được một cái note cho chuỗi ngày ở đây gần 2 tháng.
1. Học hành: cũng chẳng có chi là đặc biệt hết, đi học như thường, tới lớp rồi ngồi nghe thầy nói, đôi lúc chẳng hiểu đang nói tiếng chi nữa. Trường lớp thì đẹp khỏi chê, to bành chát, cây cối um tùm màu sắc đẹp lộng lẫy theo mùa, nói chung là như phim rứa. Mình học hành thì cũng k chăm chỉ mấy, toàn thấy nghe là chính, giống như đi thính giảng không bằng. Ừm đại loại là do mình không chăm học, nên cảm thấy dễ dàng, nhưng các bạn khác trong lớp thì k như rứa.
2. Bạn bè: cũng có vài người bạn khá thân ở đây, người Indo, VN, Thái, TQ... đầy đủ mọi chủng tộc. Thân với con Margaretha người Indo bên ni nhất, nói chung là chơi cũng được và khá hợp tính, nên cứ thế mà chơi tiếp thôi. Đi ăn, đi uống, shopping, chia sẻ tâm sự với nhau, như rứa mỗi ngày. Chưa có ai mình cảm thấy muốn chơi thân thiệt sự hết bên ni, hay do mình khó tính khó chiều quá nên không ai ưa nổi mình. Có lẽ là như rứa thì đúng hơn.
3. Cảm nắng: Có vài lần cảm nắng. À không, 1 lần thôi, anh chàng người Đức, ồ, lại là người Đức. Anh ni có nụ cười tỏa nắng nên mình bị chói nắng. Ảnh cũng cảm mình, đi học chung với nhau vài lần, rồi lên lớp ngồi nói chuyện chung, xem bài chung, hỏi mình có thấy ảnh boring không tùm lum. Đại loại là khá cảm tới khi anh bạn cùng phòng của ảnh học chung luôn với tụi mình, thế là bắn tiếng Đức liên tù tì. Mình thì không muốn trong lớp nói chuyện ồn ào nên không tham gia, rồi từ từ chặp chặp nắng hết chiếu, mình hết cảm. Chấm hết. Bây chừ thì không biết ảnh có cảm mình không chớ mình thì hồi phục hoàn toàn.
4. Công việc: đi làm thêm bên ni được 1 tháng rồi, chuẩn bị có lương, đi làm ở tiệm ăn Hi Lạp fast food El Grecos ở Seoul. Nói chung vất vả nhưng được cái cũng không tới nỗi tệ, mấy bữa đầu đi làm mệt tới phát khóc, đi tàu điện về rã rời chân tay nhưng vẫn cố gắng tiếp tục, vì mình không muốn cứ tiêu tiền ba me mãi như rứa. Muốn tự mình kiếm tiền để biết được giá trị của sự cực khổ là ra răng. Và bây chừ thì mình đã thấm thía sự mệt mỏi gian khổ này. Ngoài ra, mình chuẩn bị đi đóng phim bị ăn bánh liên tục, hồi mô có phim thì update cho xem, bây chừ chưa có nên k up được.Nói chung là có nhiều kế hoạch kiếm tiền bị dang dở và bị cancel mặc cho mình hớn hở hồ hởi chờ đón nhiều đến chừng nào. Rút ra kinh nghiệm là lần sau không nên hứng thú trước việc chưa đạt được, cứ rứa mà chờ thôi xem cía chi tới thì tới.
5. Tâm sự: dạo ni tâm trạng hình như ở level below-happy và cứ duy trì ở mức nớ, bạn bè thân ở VN thì vẫn nói chuyện nhưng không nhiều như trước nữa, chỉ muốn ở cạnh ba me và gia đình thì nhiều hơn. Ngày nào cũng muốn nhìn thấy ba me, nói chuyện với ba me, chị nhung, bé Nhi, như rứa là đủ vui với mình. Bạn bè thì càng ngày ít lại nhưng thấy cũng k buồn lắm, chỉ hơi có chút chi đó buồn lòng thôi. Tâm sự thì không muốn kể nhiều ra cho ai biết hết, chỉ muốn nghe chuyện vui, xem phim hài, ăn đồ ngon. À mà bữa ni có thêm sở thích mới là nấu ăn nữa, thích khám phá đồ ăn ngon, tập sưu tầm những list menu này nọ, đại loại buồn là làm mấy cái nớ thấy vui ra hẳn. Rồi còn biết chăm sóc bản thân hơn, bôi lotion thường xuyên hơn, biết mua son dưỡng nữa, chắc vài bữa mua thêm đồ trang điểm, rồi còn biết tập giảm cân lowcarb ăn kiêng (mặc dù chưa giảm được kí mô hết do toàn phá lệ ăn bừa bãi)...
Rứa thôi, gần đây là vậy đó! Bữa ni đang thi giữa kì nên phải lo chuyên tâm học hành hơn đã. Cuois tuần lại đi làm vất vả nữa. Nhưng mà mình sẽ cố viết note mỗi ngày :)
Thứ Bảy, 14 tháng 9, 2013
Viết về cái gọi là tương lai.
Bây giờ tui 20 tuổi, còn vài tháng nữa là bước sang tuổi 21. Có thể nói tuổi 20 tui đã hoàn thành được khá nhiều dự định mình mong muốn bấy lâu. Ngày trước, tui cũng có hay đọc cái gọi là Những việc cần làm trước tuổi 20, rồi 25 hay gì đó, đọc xong thấy thích thú lắm vì toàn là những việc mình chưa thử bao giờ, và cũng kiểu nổi loạn hay mạo hiểm. Rồi tui cũng bắt chước theo, tự viết 5 7 cái dự định điên rồ gì đó, tự viết tự cất dô một góc nhưng chưa có cái ý định khi nào mới làm.
Một trong vài cái ý định điên rồ đó của tui cũng thành sự thật, may mắn thay. Nhưng sau khi làm xong những kế hoạch đó, tui lại thấy có phần chưa thõa mãn, kiểu như chưa phải thật sự cái tui muốn, đó chỉ là những kế hoạch do mình bắt chước theo người khác hay sao rồi tự làm rồi coi như mình đạt được mục đích. Về sau, tui suy nghĩ lại về bản thân, à thì ra cũng chẳng cần phải nhìn theo ai hết, tui thích gì thì cứ làm đó thôi, giống như tính cách bây lâu nay của tui vậy.
Tui không hay đặt ra kế hoạch và cũng không thích việc đặt ra kế hoạch trước, vì tui biết tương lai tui sẽ thay đổi, xung quanh cũng đổi nốt, nên tui không ưa đặt ra thời gian tự ép bản thân vào việc đó. Chẳng hạn như lúc trước tui thích đi Mĩ lắm, mục tiêu chỉ có duy nhất là đi du học ở Mĩ thôi, không thích đi nơi khác. Nhưng kết quả là tui đang học ở châu Âu, rồi bây giờ thì học ở châu Á. Hay như khi đã được học bổng rồi, tui ngồi tự vạch ra kế hoạch cho mình trong 4 năm sẽ học ở trường sẽ làm gì, đi học tiếp ở đâu, làm thêm ra sao, học ngoại ngữ gì nữa.. vâng vâng... Nhưng rồi tất cả các kế hoạch đó đều thay đổi cả, và có những cái cũng biến mất, vì hoàn cảnh quanh tui cứ thay đổi và hơn hết là TUI thay đổi. Thế nên, tui rút ra cho bản thân mình, cái duy nhất không thay đổi chính là Ước Mơ, một khi tui có ước mơ, mọi việc tui làm sẽ tự động tiến dần đến ước mơ đó. Nhưng có nhiều bạn bè cũng bảo tui, mi viễn vông quá, ước mơ ai không có, nhưng mà có làm được hay không thôi. Tui thấy họ suy nghĩ hơi khác tui, một khi đó là ước mơ của tui thì nó sẽ cứ ám ảnh tui trong từng hành động hay quyết định của tui. Và tui cũng không tham lam, trong mỗi giai đoạn tui chỉ có một mục tiêu duy nhất thôi, nên tui dành tất cả tâm huyết cho nó. Có những thứ tui thật sự mơ ước, tui chỉ tự nhủ trong đầu, rồi tìm cách đạt được nó, dù là thời gian ngắn hay dài tui cũng không quan tâm.
Ví như ngày trước, du học là ước mơ của tui, hắn lớn kinh khủng đến mức ám ảnh tui trong nhiều giấc mơ. Việc du học này không nằm trong cái mục kế hoạch điên rồ mà tui viết ra rồi cất vào một xó. Nó cứ nằm trong đầu của tui từng khoảnh khắc, rồi mọi việc tui làm đều xoay quanh cái giấc mơ đó, để dần thực hiện được mục tiêu bấy lâu. Mỗi tối tui cứ lên mạng đọc tin về nó, đọc blog của những người đang đi du học, nhìn những tấm hình của họ tui lại được tiếp thêm sức mạnh rất nhiều và biết mình phải làm những gì. Và rồi việc đi du học cũng đến, học bổng cũng có, tui cũng đã rất vui mừng khi lên đường. Coi như một giấc mơ lớn từ trước đến giờ đã thành sự thật.
Tui thấy mình thay đổi nhiều từ ngày đi du học, tui suy nghĩ nhiều hơn một chút, bớt nói bớt cười hơn ngày trước nhiều. Bây chừ thì nhiều khi thích đi chơi một mình, tự thưởng thức, tự khám phá, chứ ngày trước thì chẳng bao giờ mà đi đâu một mình hết, khi nào cũng muốn đông người quanh mình. Rồi bạn bè cũng vậy, ai tốt với mình thì mình tốt lại, còn gặp những người đánh hơi có phần nguy hiểm thì tránh xa ra thôi. Lúc trước
Giờ thì tui đang đi du học rồi, cuộc sống du học của tui cũng có thể gọi là khá mệt nhọc vì việc học rất nặng và cuộc sống thì cũng không dễ dàng. Tui không nói là rất mệt vì tui chẳng đi làm thêm như những bạn cùng lứa khác khi đi du học, phải vất vả kiếm tiền rồi vừa làm vừa học cả ngày lẫn đêm. Nhưng những gì bạn bè tui thấy qua facebook của tui chỉ đều là màu hồng, đi chơi đây đó, suốt ngày chụp ảnh vui vẻ, ăn uống, vì thật ra tui cũng có những chuyện buồn, gặp những khó khăn. Tui cũng không thích kể lể hay tâm sự những chuyện buồn của mình trên facebook cho nhiều người thấy, có lẽ đó là cách để giải tỏa của nhiều người nhưng tui chỉ nghĩ facebook là nơi không nên dành cho những gì riêng tư.
Một trong vài cái ý định điên rồ đó của tui cũng thành sự thật, may mắn thay. Nhưng sau khi làm xong những kế hoạch đó, tui lại thấy có phần chưa thõa mãn, kiểu như chưa phải thật sự cái tui muốn, đó chỉ là những kế hoạch do mình bắt chước theo người khác hay sao rồi tự làm rồi coi như mình đạt được mục đích. Về sau, tui suy nghĩ lại về bản thân, à thì ra cũng chẳng cần phải nhìn theo ai hết, tui thích gì thì cứ làm đó thôi, giống như tính cách bây lâu nay của tui vậy.
Tui không hay đặt ra kế hoạch và cũng không thích việc đặt ra kế hoạch trước, vì tui biết tương lai tui sẽ thay đổi, xung quanh cũng đổi nốt, nên tui không ưa đặt ra thời gian tự ép bản thân vào việc đó. Chẳng hạn như lúc trước tui thích đi Mĩ lắm, mục tiêu chỉ có duy nhất là đi du học ở Mĩ thôi, không thích đi nơi khác. Nhưng kết quả là tui đang học ở châu Âu, rồi bây giờ thì học ở châu Á. Hay như khi đã được học bổng rồi, tui ngồi tự vạch ra kế hoạch cho mình trong 4 năm sẽ học ở trường sẽ làm gì, đi học tiếp ở đâu, làm thêm ra sao, học ngoại ngữ gì nữa.. vâng vâng... Nhưng rồi tất cả các kế hoạch đó đều thay đổi cả, và có những cái cũng biến mất, vì hoàn cảnh quanh tui cứ thay đổi và hơn hết là TUI thay đổi. Thế nên, tui rút ra cho bản thân mình, cái duy nhất không thay đổi chính là Ước Mơ, một khi tui có ước mơ, mọi việc tui làm sẽ tự động tiến dần đến ước mơ đó. Nhưng có nhiều bạn bè cũng bảo tui, mi viễn vông quá, ước mơ ai không có, nhưng mà có làm được hay không thôi. Tui thấy họ suy nghĩ hơi khác tui, một khi đó là ước mơ của tui thì nó sẽ cứ ám ảnh tui trong từng hành động hay quyết định của tui. Và tui cũng không tham lam, trong mỗi giai đoạn tui chỉ có một mục tiêu duy nhất thôi, nên tui dành tất cả tâm huyết cho nó. Có những thứ tui thật sự mơ ước, tui chỉ tự nhủ trong đầu, rồi tìm cách đạt được nó, dù là thời gian ngắn hay dài tui cũng không quan tâm.
Ví như ngày trước, du học là ước mơ của tui, hắn lớn kinh khủng đến mức ám ảnh tui trong nhiều giấc mơ. Việc du học này không nằm trong cái mục kế hoạch điên rồ mà tui viết ra rồi cất vào một xó. Nó cứ nằm trong đầu của tui từng khoảnh khắc, rồi mọi việc tui làm đều xoay quanh cái giấc mơ đó, để dần thực hiện được mục tiêu bấy lâu. Mỗi tối tui cứ lên mạng đọc tin về nó, đọc blog của những người đang đi du học, nhìn những tấm hình của họ tui lại được tiếp thêm sức mạnh rất nhiều và biết mình phải làm những gì. Và rồi việc đi du học cũng đến, học bổng cũng có, tui cũng đã rất vui mừng khi lên đường. Coi như một giấc mơ lớn từ trước đến giờ đã thành sự thật.
Tui thấy mình thay đổi nhiều từ ngày đi du học, tui suy nghĩ nhiều hơn một chút, bớt nói bớt cười hơn ngày trước nhiều. Bây chừ thì nhiều khi thích đi chơi một mình, tự thưởng thức, tự khám phá, chứ ngày trước thì chẳng bao giờ mà đi đâu một mình hết, khi nào cũng muốn đông người quanh mình. Rồi bạn bè cũng vậy, ai tốt với mình thì mình tốt lại, còn gặp những người đánh hơi có phần nguy hiểm thì tránh xa ra thôi. Lúc trước
Giờ thì tui đang đi du học rồi, cuộc sống du học của tui cũng có thể gọi là khá mệt nhọc vì việc học rất nặng và cuộc sống thì cũng không dễ dàng. Tui không nói là rất mệt vì tui chẳng đi làm thêm như những bạn cùng lứa khác khi đi du học, phải vất vả kiếm tiền rồi vừa làm vừa học cả ngày lẫn đêm. Nhưng những gì bạn bè tui thấy qua facebook của tui chỉ đều là màu hồng, đi chơi đây đó, suốt ngày chụp ảnh vui vẻ, ăn uống, vì thật ra tui cũng có những chuyện buồn, gặp những khó khăn. Tui cũng không thích kể lể hay tâm sự những chuyện buồn của mình trên facebook cho nhiều người thấy, có lẽ đó là cách để giải tỏa của nhiều người nhưng tui chỉ nghĩ facebook là nơi không nên dành cho những gì riêng tư.
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)