Chủ Nhật, 23 tháng 3, 2014

Rainy Sunday..

Finally I have got 3-continuous-days-off (Fri-Sun) after having done a crazily busy week of projects, assignments and presentations. This morning I woke up early, expecting sunny day with bright sky, but unfortunately everything has not come out as I expected.

It was raining outside, and I got an email popped up on my phone screen from my project supervisor that she was not happy with our project plan bla bla bla. Okie, good start for a new day! I thought in my mind.

Then I came up with an idea to bake muffins for myself. This turned out to be not so good, not so fluffy like the ones I bought from Mekur but anyway, it was a nice try!

I had this weekend totally relaxed and it was exactly the weekend without much work. Love how I worked out, had dinner with neighbors, cooked and talked together, chatted with my friends and went shopping with my Yulia. Nothing is better than that, right? after long sequences of hard, black, and money wasting days.

I should have more meditation, more work out and more talking with my friends. That's it!


This is what I cooked for my beloved neighbors: tofu cooked with black fungus and tomatoes, then his wife prepared with some cakes and tea.

 
They are my second family here in Austria. We had many long talks and he taught me German, while his wife took care of me a lot by warming my hands and foot up, giving me in-house-slippers. I felt at home with them.

Something bright in a dark day



Roomates in Austria (Summer 2014)

We had a Mexican brunch with Tortilla, tachiki sauce, snacks with tomato, beef, and paprikas.  











This is another time before, we had a French brunch cooked by Florine. The menu includes kind of potatoes smashed with milk, flour and then baked in oven for half an hour, served with cream cheesed mushrooms and dessert with blueberry pie. 
















Thứ Hai, 17 tháng 3, 2014

Một ngày buồn không tả nổi

Hôm nay mới đi lấy thẻ cư trú về, nộp 40 Euro, tiếc tiền khủng khiếp rồi. Đã vậy về nhà mở hòm thư ra, đang đinh ninh trong đầu, biết đâu có kết quả của học bổng mình applied, nhưng té ra không phải, mà đó là thư sét đánh ngang tai. 

BILL ĐÒI NỢ!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Trời ơi, nhìn cái bill mua hàng của mình từ năm ngoái tới chừ, từ 12 Euro vì bị phạt thành tới 47 EUR, huhuhu, cầm đơn mà điên máu lên, vừa chẳng muốn trả tiền, vừa lại nghĩ trong đầu như ri chẳng khác chi gian dối lừa đảo, lòng tự trọng bị sỉ nhục nặng nề.

Không được!

Sau một hồi đau não đau tim đau mắt, cắn răng nuốt nước miếng xách thẻ ngân hàng nghèo nàn ra để chuyển khoản cho họ :( Tim tan nát, nhìn tiền bay đi mà chẳng biết làm răng cả.

Trong khi bản thân thì chẳng làm ra tiền, ăn chi tiếc nớ, thèm mà chẳng muốn mua, dự định chi tiêu tháng ni phải xuống dưới 2Eur một ngày rồi, chỉ tiêu sẽ là vậy!

Nhưng không sao, sau khi trả tiền xong mình thấy đã làm một việc đúng đắn, có nợ thì phải trả, không cảm thấy bị nợ nần chi nữa hết, rứa mới phải! Nhẹ bớt đi một cái, từ giờ phải gắng tiết kiệm hơn nữa:( Không ăn uống bừa bãi, ngày ăn đúng ba bữa thôi, giảm kí đi con heo!!!

Thôi, chính vì một ngày bất lực bay mất 100 EUR ni mà mình đã có quyết định sáng suốt hơn xí! ĐÓ LÀ TỪ NAY SẼ ĂN CHAY!!!!!!!!!

Nói ăn chay rứa thôi chứ gia vị bột nêm vẫn là không phải chay, nhưng mà thôi kệ, không ăn thịt, không mua thịt nữa, từ nay ăn rau quả thôi, coi như tích góp cho đời vẫn còn nhiều người nghèo khổ và những con vật không đáng bị ăn!

Nói nhảm quá đủ rồi, chừ rứa đó! Chiến dịch ăn chay bắt đầu từ lúc 7:30pm ngày  17/03/2014!

Cầu nguyện mọi chuyện sẽ tốt thôi! Ba me, chị nhung bé nhi, mọi người phải thật khỏe và thật hạnh phúc nghen!


Thứ Sáu, 7 tháng 3, 2014

1 tuần tưởng là nặng nề mà té ra là không hề

Nói chung thì tuần đầu tiên trôi qua, đi học lại và cũng thấy là mọi chuyện không tới nỗi nào hết!
Cứ tưởng là sẽ rất khó chịu trên lớp, cảnh tượng ngồi quanh mình toàn nói tiếng Đức, không ai care hết, và mình thì thật ra cũng không muốn người ta care ngoài mặt với mình. Cứ nghĩ rằng mỗi ngày sẽ là phải mang một cía mặt nạ tươi cười, giả bộ tới lớp rồi đóng kịch đang hài lòng với cuộc sống hiện tại, à nhưng mà không như rứa.

Thật ra thì mình đang cố sống tốt hơn, sống thẳng hơn, không giấu diếm nhiều cảm xúc hơn. Tốt thôi nhỉ?! Đi học thì mới tuần đầu thôi cũng đã bắt đầu có dấu hiệu nhiều rồi, sẽ nặng trong vài tuần tới đây, nhưng thôi, cố lên nào! Mình sẽ làm được, người khác làm được thì mình sẽ làm được thôi! Cố lên nghe Minh Tâm

Làm mechatronic project đã có ý tưởng xong xuôi rồi, nhất định sẽ ổn thôi, à mà không, should be fine chứ! Sẽ vậy mà! Thiệt khó chịu cái cảm giác chẳng ai muốn nhận mình vô nhóm họ, à mà không, vì cơ bản họ cũng chẳng biết làm gì với nhóm họ, thì nhét mình vô thêm cho loạn thêm 12 sứ quân hả?! Thôi, may là mình đã tự tìm ra ý tưởng, đúng là tự làm thì sướng hơn, độc lập tự do hạnh phúc muôn năm!! Yê yê!!

Tình cảm mấy hôm ni khá mắc cười một chút. HÌnh như anh chàng Thomas trong lớp để ý mình, gặp mặt thì cứ hay trêu đùa với mình, cũng khá là vui, à mà thiệt ra mình cũng không thấy vui nhiều lắm, chẳng qua cười cho có để ảnh tự tưởng là mình nói chuyện cũng k tới nỗi nào. Lên fb thì khen mình tóc đẹp, rồi cứ bảo mình rất thích nghe mình nói chuyện, giọng nói của mình, cái gì cũng thích. Thôi nói ra đại thích mình trớt cha đi, mà thôi, may chưa nói, chớ không mình k dám nhìn mặt nữa.

Haha, đùa thôi, còn người tâm thần kia thì lại tiếp tục dây dưa với mình, nói nhảm, và bắt đầu trò chuyện với mình lại. Okie, không care nữa, khi nào cần lời khuyên thì mình chỉ đưa ra thôi, mình không muốn đi sâu thêm vào nữa, tới đó là đủ rồi, chẳng muốn dây dưa rắc rối đau đầu gì nữa cả.

Mục tiêu hiện giờ thì chỉ có kiếm internship bên này, vé máy bay thì chưa mua, nhà bên Tuebingen thì cũng chưa tìm ra, haizz, chẳng biết 3 tháng nữa mình đi về xứ mô đây! Cái ni gọi đúng y là số phận đưa đẩy luôn, không trật đi đâu được. Vừa muốn về nhà, lại vừa muốn ở đây để làm thực tập. Mà chưa có cái nào ra hồn cả, trật lên trật xuống, thiệt buồn lòng :(

Chỉ mong có điều kì diệu xảy ra, có nơi chấp nhận mình thực tập bên này đi :(. Lại phải kiếm chỗ ở nữa, hi vọng sẽ ổn thôi.

Cầu nguyện.
Đêm thứ 6, 7/3/14
Mình mong mọi chuyện sẽ tốt đẹp!

Thứ Ba, 4 tháng 3, 2014

Thêm chút niềm tin!

Mới ăn xong một nửa thỏi sô cô la còn lại, dạo ni ăn không kiềm chế nổi, thích thì ăn, chẳng như trước mới ăn có chút đã lo than thở suy nghĩ về việc béo lên thêm mấy kí.

Thôi dẫu chi thì cũng để đi qua nỗi buồn chán thôi mà, chẳng có chi phải nghĩ ngợi nhiều hết!

Chặng đường mình đi còn dài, chỉ mới là khúc cua chưa làm mình dừng lại được. Mình sẽ sẵn sàng để đi tiếp! Sẽ tiếp tục cố gắng từng ngày, sẽ hít thở mỗi sáng thật sâu khi thức dậy, ăn 3 lát bánh mì phết bơ và uống một cốc capuchino thật bự! Sẽ đánh một chút son, trét lên chút kem để thật tươi, thật hạnh phúc vì mình được sống một cuộc sống mà mình đã khao khát mấy năm nay!

Cố lên nào minh tâm, mình sẽ rèn luyện từng ngày, mài giũa từng ngày, sẽ tự tin hơn, sẽ giỏi hơn, sẽ khiến người khác ngưỡng mộ hơn! Đó là mong ước của mi mà đúng không?! Rứa thì phải sống một cuộc sống khiến người khác thèm muốn chớ, đừng có than thở để rồi tự làm mình thêm mệt mỏi và khó xử, khó cho mi và cho cả người xung quanh mi nữa.

Được rồi! Tới giờ ngủ rồi, ngày mai sẽ chiến đấu thật tốt nghen! Fighting!

Mi có sức mạnh và niềm tin. Mi sẽ chiến thắng. Tin là vậy đi!

March 4th 2014

Thứ Năm, 27 tháng 2, 2014

Gần đi học lại rồi ư?!

2 tháng ở nhà răng mà ngắn dữ dội, chưa về đã đi, chưa ngoảnh mặt đã thấy phía sau lưng có gì, vậy thì còn chi động lực để đi tiếp nữa?
Ở bên ni mà lòng cứ nghĩ về ở nhà, được rồi thì lại chẳng muốn tiếp đến nữa, chẳng muốn về đích, không phải là không muốn, mà thật chán với việc đó! Người chi mà chẳng bao giờ muốn đi cho hết chặng đường là răng?! Bỏ tính nớ đi!!!
Tính trước rồi lại không đi theo những chi đã tính, 3 năm ngắn ngủi rứa mà mi định chỉ nhận ra chừng ni trong khi chưa làm được chi hết hả? Đừng có giỡn chớ, phải ngẫm cho đàng hoàng đi, đừng có mềm lòng yếu đuối thảo mai như rứa nữa. Mi không còn nhỏ để mè nheo miết rứa đâu!
Dự định sẽ là răng đây?? Người chi sống không có mục đích chi hết rứa :((( thiệt thất vọng về bản thân quá mức!

Chủ Nhật, 1 tháng 12, 2013

- Viết cho những ngày dài lê thê thảm thiết vừa qua-

- Viết cho những ngày dài lê thê thảm thiết vừa qua-

Hiện tại thì sức khỏe mình đã bình phục trở lại rồi nên mình mới ngồi rảnh mà kể lể những dòng ni, coi như đây cũng là một kinh nghiệm và cũng là một kỉ niệm ở nơi xa nhà.
Người ta nói tới lúc đau ốm tai nạn thì mới nhớ tới gia đình, thiệt ra thì lúc mô mình cũng nhớ nhà hết, nhưng chính lúc đau ốm nặng ri mình mới cần gia đình hơn tất cả. Cái đêm mà mình đau quằn quại tới nỗi nói không ra tiếng để nhờ bạn cùng phòng gọi cấp cứu, chỉ biết ngồi co ro ôm bụng chịu đau từ đêm tới sáng, nước mắt thì cứ chảy dài ướt hết tay áo, trong đầu nghĩ mình có ngu không ri, chờ ri lỡ bệnh chi rồi ngủm thì làm răng, rứa đó rồi chờ được tới sáng mở mắt ra thì lúc đó mọi người đã đi từ lúc mô không biết. Tới lúc ni dù đau tới mờ mắt nhưng phải lếch xuống tầng trệt để nhờ người gọi cấp cứu.

Nhắc tới cái xe cấp cứu thì lại là một câu chuyện. Không biết chức năng của cái xe cấp cứu là chi, mà từ khi gọi đến khi tới nơi mất hơn 15p (trong khi bệnh viện nằm ngay trong trường), đã vậy còn không vào đỡ mình ra mà còn bảo mình tự đi ra trong trời tuyết, may mà còn có mọi người trong dorm đỡ mình ra xe. Lên xe rồi thì lại buồn cười hơn khi mà tài xế cứ chạy vòng vòng mấy lần mới tới được cổng bệnh viện, giống như là không biết đường???

Thôi quay lại chuyện lên xe cấp cứu, lúc ni mình chỉ có một cảm giác mà thôi, vô cùng sợ hãi. Kể cả chuyện mình đi cấp cứu, những người thân của mình cũng chưa hề biết tới, bạn bè cùng phòng cũng không biết, nghĩ tới rứa thôi nước mắt đã giàn dụa, lỡ như bây chừ vào họ có bảo mổ cấp cứu ngay lập tức chắc mình cũng phải cắn răng mà chịu chứ chẳng biết làm sao hết. Trong cái khoảnh khắc đó mình chỉ muốn quay về VN ngay lập tức, không hề muốn đi đâu xa nữa hết, mình thèm gọi điện về cho ba me, thèm được me chăm sóc. Nằm trong phòng cấp cứu nhìn những người xung quanh, giường nào cũng có người thân đến chăm sóc, lúc đó mình đã tủi thân kinh khủng, vừa tủi thân lại vừa sợ hãi. Một ông nằm giường bên cạnh có vợ chăm sóc, bà vợ cứ nhìn mình mãi vì thấy mình cứ khóc miết, bà cứ hỏi mình đau lắm hả.

Nói về việc khám bác sĩ thì cũng là một kỉ niệm nữa. Lúc đầu vào là một anh bác sĩ người Hàn nói tiếng Hàn chay, vào anh sờ nắn vào bụng mình, mình khóc thét lên, rồi anh tuôn nguyên một tràng tiếng Hàn ra, rồi tiếp tục sờ nắn tiếp. Mình cố lấy hết sức còn lại để giải thích, ăn gì, đau ở đâu, nhưng có vẻ như anh không hiểu, hoặc vì mình k hiểu anh nói chi cả nên mình không cố gắng nói thêm nữa. Rồi một lúc sau, một anh bs khác vào, tiếp tục sờ nắn và hỏi nguyên một tràng tiếng hàn, mình thì đau tới mức không nói ra được tiếng mô nữa hết, nên anh đó lại chạy đi tìm bác sĩ khác cho mình. Đến lần thứ 3 thì một anh bs Hàn nói đc tiếng Anh chạy vào hỏi mình như thế nào và khám. Tới lúc ni thì thiệt ra mình cảm thấy gần chết tới nơi luôn rồi. Sau một hồi sờ nắn đủ kiểu trên bụng mình và thấy phản ứng của mình thì bs nói là có nguy cơ mình phải phẫu thuật bất cứ lúc nào. Nghe tới đó thì khỏi nói mình khóc hết nước mắt luôn, bs nhìn mình mà hết hồn rồi nói đó mới là chẩn đoán thôi và cần phải kiểm tra nữa mới biết.

Thôi, tóm gọn lại là mình vẫn ổn, chắc là sau khi nghe xong nộp 20tr cho tiền chụp CT, cái bụng tự dưng không dám đau nữa luôn. Có lẽ do mình lo lắng, căng thẳng quá. Đây cũng là một kinh nghiệm, mình sẽ chăm sóc bản thân tốt hơn, tốt cho mình mà cho cả những người quanh mình.

Vậy rồi mới biết mình yếu đuối tới cỡ nào, mình chẳng hề can đảm, chẳng hề mạnh mẽ chút nào hết. Mít ướt hết cỡ. Thôi khép lại những ngày đau vậy!