Thứ Tư, 28 tháng 5, 2014

Vì mình đang vui!

Bây chừ 8:49pm 28/05/14

Hôm ni mới thi xong một môn, thấy lòng đang nhẹ nhàng lắm, chẳng phải vì thi xong hay gì đâu. Dạo ni thì cũng không có chi nổi bật nhiều lắm, để coi nà, tổng kết lại xem:

1. Nói về thực tập đi. Đợt trước mình viết blog tâm trạng khá nặng nề, nhiều cảm xúc đan xen lẫn lộn, cái cảm giác khó tả đó giờ đã vơi bớt được phần mô rồi. Cái thực tập bên Áo mình không nhận được, nhưng thật ra thì cũng không quan trọng lắm. Mình xác định từ đầu rồi nên cảm thấy vui vì ít ra cũng có cơ hội để xem phỏng vấn bên này ra răng. Tiếp đến là mình đã tìm được nhà bên Đức, rồi đặt tiền đặt cọc xong xuôi cả rồi, được Hà Phương mua vé tàu đầy đủ, chờ tới 29/6 là xách đít lên đi thôi đó. Công việc thì mình đã giải quyết ổn thỏa, email vè MLV mình không làm hè ni được, nói chung họ okie trong vui vẻ là mình thỏa mãn rồi, còn về cty bên Đức thì mình cũng đã nhận được email chi tiết công việc. Mình trông đợi nhưng cũng hơi sợ vì lỡ làm họ không hài lòng về khả năng làm việc của mình. Nhưng mà thôi, sợ chi thì cứ làm đã rồi tính tiếp, mình đã quyết không lùi bước và muốn đánh đổi chuyến về VN hè ni vì chừng nớ thôi, nên phải cố gắng chớ, đúng không?!

2. Nói về chuyện bản thân và cảm xúc một chút. Hứa là một chút thôi, chớ không dài dòng lê thê kể lể nữa thì lại phiền não nữa. Bắt đầu từ đâu đây, chắc là từ mấy tuần trước bị khủng hoảng tâm lí, nghe thì dữ dội quá nhưng mà thiệt ra là tâm trạng mình lúc nớ nặng trĩu lắm, nhiều lúc chẳng biết diễn đạt ra răng hết, cảm thấy bế tắc với cuộc sống bên ni kinh khủng. Bạn bè thì không ai thân hết, chơi thì cho có, chẳng thân thực sự với một ai hết. Rồi việc học thì càng ngày lại càng thấy chán nản, không còn hứng thú chi cả, đi học như cho có, thiệt tình mà nói là cảm thấy demotivated kinh khủng và depressed nặng. Tự nhiên lâu lâu cảm thấy muốn đi về VN ngay lập tức kia. May mà lí trí mình mạnh át lại bớt cảm xúc của bản thân, mình chống chọi lên một chút. Từ lúc tìm được nhà bên Đức, thấy mình càng phải cố lên hơn nữa, mạnh mẽ hơn nữa để không bõ công gồng sức cho cái quyết định ở lại bên ni làm việc. Người kahcs nhìn vô nghĩ rằng đó là bức tranh hoàn hảo, nhưng mình cảm thấy nặng lắm, mỏi lắm, muốn làm chi đó thật nhẹ thôi, muốn chi đó thật mềm thôi để đừng làm mình gắng sức nữa. Muốn về với ba me gia đình được vui vẻ. Chỉ cần rứa thôi là mình có thể nạp tiếp năng lượng mà đi tiếp chặng đường còn lại rồi. Nhưng không hiểu sao vì điều chi đó thay đổi hay răng, hay vì mình bận rộn hơn, vì mình nói chuyện gặp gỡ bạn bè nhiều hơn một tí, vì vậy mà mình cảm thấy lòng thoải mái hơn?! mình sẽ cố gắng ddeer bản thân cảm thấy được như ri, cố lên minh tâm nghen!!

3. về tình cảm, :3 chẳng muốn nói chi hết, chừ khá là bối rối. Để hồi kể tiếp đi, bây giờ đi up ảnh ăn uống lên đã xD


Chủ Nhật, 4 tháng 5, 2014

Tự nhiên mít ướt nữa rồi!

Thật ra thì mọi chuyện đang diễn ra tốt với mình cả.

Hôm 22/4 vừa rồi, mình đã có một buổi phỏng vấn cho internship bên này (Áo). Mình nghĩ là nó cũng khá ổn. Hmm..Nó ở đây là công việc trong đợt thực tập (theo như lời Sales Manager thì mình thấy khá là thú vị), công ty cũng như là buổi phỏng vấn hôm đó, mình nghĩ là tạo được ấn tượng tốt với bên công ty và người ta cũng tỏ ra là có thích mình, mình nghĩ là vậy, nói chung là rất ổn. Bây giờ chỉ còn chờ hồi âm của bên cty nữa thôi. Mức lương họ offer cho mình khá cao, hơn 1300 EUR/tháng và sau thuế thì còn lại hơn 1000EUR. Như rứa là nếu mình được nhận, thì hè ni mình sẽ dành dụm được tiền cho năm sau nhà mình qua thăm mình. Đó là lí do to bự nhất khiến mình vui nếu làm việc ở bên này.
Rồi kế tiếp thì đương nhiên ước nguyện bấy lâu của mình là được thử sức làm việc trong môi trường quốc tế sẽ thành hiện thực. Mình đã nghĩ là mình sẽ vui lắm?! Nhưng...Tự nhiên ngồi ngẫm lại, mình thấy mình chẳng hào hứng nhiều như rứa nữa, chẳng buồn nghĩ tới việc sẽ làm việc bên ni trong hè ni. Cái lúc mà nhận được tin bên Montgomorie ở ĐN nhận mình, mình thấy vui hơn gấp bội lần. Cái cảm giác giống như mình sắp được về nhà rồi, sắp được gặp ba me chị Nhung bé Nhi lại rồi, cảm giác đó khiến mình hạnh phúc kinh khủng, chỉ muốn đừng suy nghĩ những cái khác.

Nhưng không... mình đã từng suy nghĩ, hè ni mình sẽ dốc sức để làm bên châu Âu, bên Đức người ta đã đồng ý cho mình làm thực tập, rồi mới đây mình đã được offered nhà ở. Tính ra thì mình sẽ chẳng dành dụm được chi cả nếu thực tập ở Đức, nhưng đó là công việc mình sẽ học hỏi, sẽ trải nghiệm ở môi trường châu Âu. Mình đã nghĩ mình sẽ ở đây mà, mình không về VN, vì đằng nào mình cũng sẽ về khi tốt nghiệp, vậy thì nên để bản thân được trải nghiệm một điều chi đó mới mẻ và đáng học hỏi. Đó là việc mình nên làm. Nhưng tâm trí mình thì lại thôi thúc mình làm một điều khác. Mình thèm về nhà quá. Mình nhớ ba me quá. Mới có 2 tháng thôi mà mình đã muốn về nhà lại rồi. Mình mít ướt quá đi!! Mình lại còn viện cớ bản thân rằng ở ĐN mình cũng có công việc đàng hoàng để làm, ở MLV chớ chẳng phải chơi gì. Mình cũng sẽ được học hỏi, mình cũng sẽ được trải nghiệm làm việc nghiêm túc. Cái mình cần là cái gì chứ???

Mình cần gia đình mình, nhưng mình cũng cần nghiêm khắc với bản thân, mình phải tự quyết định, tự chịu trách nhiệm cho quyết định của mình. Mình được gì? mất gì? có gì? tìm kiếm điều gì? Mình hoang mang quá!
Liệu rằng cuộc sống phía trước ở ĐN sẽ là nơi mình tìm kiếm không, phải là điều mình muốn không, liệu mình có hối hận không?

Chỉ biết rằng, mình cần gia đình nhiều quá. Mình thật yếu đuối quá! Minh Tâm ơi :(


Thứ Tư, 16 tháng 4, 2014

Cách làm kem để phết bánh

Công thức 1:

1 lòng trắng
35-40gr đường (tùy lúc nướng bánh độ ngọt bao nhiêu gia giảm)
80gr bơ (bình thường 3 lòng trắng mình làm đúng 1 cục bơ Landliebe 250gr)

1. Lòng trắng với đường mình hấp cách thủy tầm 70°C (khoảng này mình kỹ vì thường trẻ con ăn nhiều nên đánh lòng trắng ko đủ chín lòng trắng sống sợ ăn bị gì lắm :))
2. Bỏ lòng trắng và đường vào máy đánh sôq mạnh nhất cho tới khi bông cứng, dẻo, mịn, có vân đẹp (lòng trắng này ko như lòng trắng đánh bánh có thể đánh vô tư lâu cũng dc ko lo bị cứng hay bị hư gì cả)
3. Bơ để ngoài ko để trong tủ lạnh từ hôm qua, thái hình vuông hay cục vừa phải, khi lòng trắng đánh đạt hạ số vừa thả từng cục bơ vào cho tới hết, sau đó bật số to lên lại đánh cho tới khi đạt thành kem.



Công thức 2: kem bơ lòng sữa tươi

100gr bơ
50gr đường
40-60ml sữa (tùy theo mỗi người thích kem cứng hay nhiều mềm tí)

1. Bơ và đường bỏ vào chung dùng máy đánh từ số nhỏ nân lên số mạnh nhất cho tới khi chuyển sang màu trắng ngà.
2. Trở về số vừa múc từng muỗng sữa cho vào, kiêng nhẫn từng muỗng ko sẽ bị vữa hư kem tách nước. 
3. Khi cho hêt sữa vào rồi tăng số mạnh đánh cho tới khi đạt thành kem.

Kem này đánh nhanh hơn kem bơ lòng trắng trứng và mình thích và thường dùng kem này nhiều hơn vì trẻ con thích ăn hơn, vì vị nó thơm ngon hơn, mà an toàn hơn lòng trắng trưng. Chỉ trong vòng 15-20 phút là mình xong, đừng đánh lâu và nhiếu quá kem sẽ tách nước hoặc trở về trạng thái bơ lại như sáp đèn cày ăn bợn miệng ko ngon.

Thứ Sáu, 11 tháng 4, 2014

Me in kitchen to kill the bore

 
Here it comes! I expected to bake the Hokkaido milky bread but it turned out totally different to what I thought. Baking grocery in Austria is far confusing to what you thought due to several types of flour. And it is even more tricky with types of flour in Germany and in Austria (I read the reviews from Germany but had no idea that Austrian flour is different to Germans) So I picked the wrong type of flour, "Roggenmehl" which is for brown bread, not the white bread. But it's fine in the end as my outcome is not so hard like normal brown bread. Totally feel relieved! 



Then, I came up with this creme broccoli, sweet potatoes, and carrot sup to eat with the bread that I made above. Because it is so lame to eat the bread alone. Nevertheless, the soup is wonderful!! I have to say that!! So proud of myself!! 

Here is the recipe:

Ingredients: 10gr unsalted butter, 500gr pack of broccoli, 5 medium carrots, 300gr sweet potatoes, 1/4 cup all purpose flour, 1 cup of heavy cream, 1 cup of normal milk, 1/2 cup of cheese, chop of salt, pepper, parsley, and oregano. 

Steps: Cut carrots and sweet potatoes into square, medium size (not too small because the nutrient will be gone after being boiled in the water), put all those sweet potatoes and carrots in the boiled water (10mins). Then pour the water out, dry the potatoes and carrots. In another pan, after heating the pan, put the butter (10gr) inside, then put the broccoli inside, stir well for 5mins, then put salt inside, then put the sweet potatoes, and carrots in this pan also. Stir well for 2mins, then put heavy cream, normal milk inside, stir for 3 mins. Put the flour in the mix then stir for 5mins. Lastly, put all the cheese inside, stir for 3 more mins. 

Note: If you don't like the hard mixture, use the blender to mix. 

Now is my steps to make the bread:










Chủ Nhật, 6 tháng 4, 2014

Some time confused.

This period of time is hard to me because I figure out that something has changed in me, in my confidence, in my lively-ness and in my perception of happiness. It's hard to say when it got started. It could be the environment here, the people here, the course here, blablabla and that's all I could blame on. Let's think about me, why I changed?

1. That's the moment when I lost my close friend here in a strange and still brand new country.
2. Then I knew that the people I chose to stay with, to connect with in the longterm, to believe in, have turned out to be kind of the people I don't usually get along with when I am in my country.
3. I learnt, learnt a lot, but when I don't feel I am learning anymore, I feel I am forced to learn these things. I lied myself that it's fine to me, I lied myself that I am always welcomed to the new knowledge no matter what it is, I lied myself that I will be adapted soon to this new life and these new people. BUT I did not. Because these things do not fit me, and I do not fit into these neither. That was totally something I had drawn for my life. I know that now. It should be the price I pay in the end of the day for my super fast and stubborn choice.
4. But I accept the challenge. I accept the way I am changing now. I am not giving up. And I am not gonna think that I am a loser. Old ways are not always fit to me, and it's not necessary to be with me the whole life. Sometimes it would be better to understand my new self and get to accept it, right?

And these days are waiting days for me, with 99% I am wasting my time to wait for those stupid acceptance for my internship interviews. Who cares about it, right? It is still fine when I am with my family, back to my old friends, back to my hometown, and back to my used-to-be-person. I have experienced enough? No, I haven't. It's just I figured out I belong to where I was. Or am I too memory-belong-person? And I would be disappointed if those memories do not keep on.

Still, too much confusion in my mind now. My heart is too small to love somewhere else.

Confused weekend.
April 6th 14

Chủ Nhật, 23 tháng 3, 2014

Rainy Sunday..

Finally I have got 3-continuous-days-off (Fri-Sun) after having done a crazily busy week of projects, assignments and presentations. This morning I woke up early, expecting sunny day with bright sky, but unfortunately everything has not come out as I expected.

It was raining outside, and I got an email popped up on my phone screen from my project supervisor that she was not happy with our project plan bla bla bla. Okie, good start for a new day! I thought in my mind.

Then I came up with an idea to bake muffins for myself. This turned out to be not so good, not so fluffy like the ones I bought from Mekur but anyway, it was a nice try!

I had this weekend totally relaxed and it was exactly the weekend without much work. Love how I worked out, had dinner with neighbors, cooked and talked together, chatted with my friends and went shopping with my Yulia. Nothing is better than that, right? after long sequences of hard, black, and money wasting days.

I should have more meditation, more work out and more talking with my friends. That's it!


This is what I cooked for my beloved neighbors: tofu cooked with black fungus and tomatoes, then his wife prepared with some cakes and tea.

 
They are my second family here in Austria. We had many long talks and he taught me German, while his wife took care of me a lot by warming my hands and foot up, giving me in-house-slippers. I felt at home with them.

Something bright in a dark day



Roomates in Austria (Summer 2014)

We had a Mexican brunch with Tortilla, tachiki sauce, snacks with tomato, beef, and paprikas.  











This is another time before, we had a French brunch cooked by Florine. The menu includes kind of potatoes smashed with milk, flour and then baked in oven for half an hour, served with cream cheesed mushrooms and dessert with blueberry pie.