Cứ nghĩ rằng mọi chuyện mình đã cho qua một cách nhẹ nhàng, cứ nghĩ rằng cuộc sống bận rộn với nhiều dự định và kế hoạch sẽ cuốn mình khỏi vòng suy nghĩ về người cũ, những kỉ niệm, tất cả những gì trải qua cùng nhau, thế mà hình như mình chẳng hề thoát ra khỏi cái bóng của quá khứ. Mình buồn vô hạn. Chỉ một bài đăng thôi đã làm mình vướng bận thế này. Sao những kí ức đó, những cảm xúc đó cứ như mới chỉ xảy ra ngày hôm qua thôi, tất cả vẫn còn thật mới và nóng hổi.
MÌNH ĐÃ TỰ LỪA DỐI BẢN THÂN THẬT GIỎI!
MÌNH ĐÃ TỰ ẢO TƯỞNG RẰNG HẮN YÊU MÌNH NHIỀU LẮM, ĐẾN NỖI SẼ KHÔNG THỂ TỪ BỎ MÌNH ĐƯỢC ĐÂU.
HÃY MỞ MẮT RA ĐI!!
MI PHẢI QUÊN ĐI, QUÊN THẬT ĐI!!!!
Mình sợ bản thân mình vấn vương người khác một cách ngu xuẩn như thế này. Mình ghét bản thân yếu đuối không kiềm chế, chỉ suốt ngày suy nghĩ về hắn, xem hắn đã trả lời mình chưa, xem hắn có thay đổi thái độ gì với mình chưa.
Đã chẳng là gì của nhau tại sao phải đau buồn như vậy chứ, đã quyết là như vậy, đã tự nhủ với chính mình rằng bây giờ hai con đường sẽ chẳng giao nhau nữa đâu, đừng mong đợi gì nữa. Cố gắng lên đi nào. Phải kiếm cho mình một mục tiêu mới!!! Phải, đó chỉ là một ngày mưa đẹp có cầu vồng, giờ cầu vồng biến mất rồi... Mọi thứ thật hư ảo, đến thật đẹp và đi thật chóng vánh, vậy thôi. Cố lên đi minh tâm.
Những ngày trằn trọc tháng 5 2015
Just living is not enough. One must have sunshine, freedom, and a little flower.
Chủ Nhật, 17 tháng 5, 2015
Thứ Hai, 29 tháng 9, 2014
20 facts about me
1. Hay bị người khác nói là vô tâm, kể cả người thân và bạn thân của mình. Không để tâm lắm tới việc người khác yêu ghét mình, trừ phi đó là người mình quan tâm.
2. Bị chửi khang vì tội không nghe điện thoại với không nhắn tin lại. Thiệt tình là điện thoại một nơi, người một nẻo nên mới ra rứa. Không hay nhắn tin, vì nhắn tin rất chậm và hay bực mình mỗi lúc nhắn lộn (thường thì thích nhắn tin có dấu rõ ràng). Thích gọi điện để nói cho nhanh gọn lẹ.
3. Bị bệnh thích ai mà ai thích lại là khỏi thích họ nữa. Từ trước tới chừ chỉ có một vài người là mình thực sự nói ra tình cảm nếu chịu không nổi nữa, còn không thì cảm nắng để ngắm cho mãn nhãn thôi.
4. Thích đi nhà sách đọc sách, coi đồ lặt vặt. Thích mấy thứ dễ thương độc độc như sổ sách, bút viết, hộp bút vv..
5. Người thân nhất: chị. Sau ni có ước muốn lớn lao chi cũng đều là vì gia đình hết, đặt gia đình là số 1 trong tim. Ở ngoài hung với người khác rứa chớ về nhà là hiền nhứt nhà, bởi rứa em út chi leo lên đầu ngồi hết rồi .
6. Bất bình với sự bất công, bất bình đẳng, bị ức hiếp. Nói chung là thích đứng về phe yếu hơn mặc dù mình cũng không mạnh hơn ai chi hết.
7. Thích ăn trái cây (mãng cầu, chôm chôm, bòn bon, măng cụt, vú sữa vv), canh rau (ăn cả ngày không ớn). Kị đồ ăn/uống có vị ngọt (dễ bị xay xẩm sau khi nuốt xuống).
8. Si tình. Thích ai là thích sống chết. Mà họ không thích mình hay mình hết thích họ thì cũng quay lưng đi liền, khỏi cho nhìn mặt mình nữa luôn.
9. Triết lí sống: người không sống vì mình thì trời chu đất diệt. Trước khi làm chuyện chi đều nghĩ mình có thực sự thích nó hay không, có làm mình vui và mình có đam mê với nó không. Nếu không thì nghĩ tiếp nó có ích chi cho những người mình quan tâm không. Còn nếu bị ép buộc làm thì sẽ cố gắng để tìm ra điểm mình thích để tự thúc đẩy bản thân.
10. Thích/dễ bị ấn tượng bởi những người giàu tình cảm, biết cách quan tâm tới người khác vì mình không phải là người như vậy. Mong muốn được sống tình cảm hơn với những người mình yêu quý.
11. Tiêu tiền thoải mái, thích mua đồ cho người khác hơn là cho mình. Thích chi là mua liền không suy nghĩ nếu đang cầm tiền trong tay.
12. Trong đối nhân xử thế, không ưa suy nghĩ quá nhiều và phân tích sâu, nghĩ mọi thứ đơn giản và rõ ràng.
13. Rất tin người. Luôn tin rằng xung quanh mình có rất nhiều người tốt. Sống dựa vô cảm giác, nếu cảm thấy bất an thì sẽ cố gắng không làm/dây dưa nữa.
14. Luôn thích có người bên cạnh. Chỉ một mình nếu thực sự không thể hòa hợp được với những người xung quanh.
15. Viết nhật kí. Nhiều khi viết chuyện buồn mà bữa sau đọc lại thì thấy như đang viết chuyện hài.
16. Không có mẫu hình nào cho người yêu. Bạn bè cũng vậy. Chỉ cần họ có một điểm làm mình thấy đặc biệt là mình cảm tình rồi. Thời gian không làm nên mối quan hệ, mà thực sự là những gì chia sẻ với nhau mới làm nên mối quan hệ.
17. Thích tự mình làm mọi chuyện. Rất sợ nhờ vả người khác.
18. Tự thấy mình là người có trách nhiệm và cầu tiến trong học tập/ công việc. Không làm thì thôi chứ làm thì mong muốn phải đạt được kết quả tốt.
19. Không có nhạc yêu thích, phim yêu thích, sách yêu thích chi hết. Tâm trạng khác nhau thì chọn những thứ khác nhau để làm thỏa mãn tâm trạng thôi.
20. Mong muốn sau ni tự mở cho mình một quán cf nhỏ theo sở thích của mình.
2. Bị chửi khang vì tội không nghe điện thoại với không nhắn tin lại. Thiệt tình là điện thoại một nơi, người một nẻo nên mới ra rứa. Không hay nhắn tin, vì nhắn tin rất chậm và hay bực mình mỗi lúc nhắn lộn (thường thì thích nhắn tin có dấu rõ ràng). Thích gọi điện để nói cho nhanh gọn lẹ.
3. Bị bệnh thích ai mà ai thích lại là khỏi thích họ nữa. Từ trước tới chừ chỉ có một vài người là mình thực sự nói ra tình cảm nếu chịu không nổi nữa, còn không thì cảm nắng để ngắm cho mãn nhãn thôi.
4. Thích đi nhà sách đọc sách, coi đồ lặt vặt. Thích mấy thứ dễ thương độc độc như sổ sách, bút viết, hộp bút vv..
5. Người thân nhất: chị. Sau ni có ước muốn lớn lao chi cũng đều là vì gia đình hết, đặt gia đình là số 1 trong tim. Ở ngoài hung với người khác rứa chớ về nhà là hiền nhứt nhà, bởi rứa em út chi leo lên đầu ngồi hết rồi .
6. Bất bình với sự bất công, bất bình đẳng, bị ức hiếp. Nói chung là thích đứng về phe yếu hơn mặc dù mình cũng không mạnh hơn ai chi hết.
7. Thích ăn trái cây (mãng cầu, chôm chôm, bòn bon, măng cụt, vú sữa vv), canh rau (ăn cả ngày không ớn). Kị đồ ăn/uống có vị ngọt (dễ bị xay xẩm sau khi nuốt xuống).
8. Si tình. Thích ai là thích sống chết. Mà họ không thích mình hay mình hết thích họ thì cũng quay lưng đi liền, khỏi cho nhìn mặt mình nữa luôn.
9. Triết lí sống: người không sống vì mình thì trời chu đất diệt. Trước khi làm chuyện chi đều nghĩ mình có thực sự thích nó hay không, có làm mình vui và mình có đam mê với nó không. Nếu không thì nghĩ tiếp nó có ích chi cho những người mình quan tâm không. Còn nếu bị ép buộc làm thì sẽ cố gắng để tìm ra điểm mình thích để tự thúc đẩy bản thân.
10. Thích/dễ bị ấn tượng bởi những người giàu tình cảm, biết cách quan tâm tới người khác vì mình không phải là người như vậy. Mong muốn được sống tình cảm hơn với những người mình yêu quý.
11. Tiêu tiền thoải mái, thích mua đồ cho người khác hơn là cho mình. Thích chi là mua liền không suy nghĩ nếu đang cầm tiền trong tay.
12. Trong đối nhân xử thế, không ưa suy nghĩ quá nhiều và phân tích sâu, nghĩ mọi thứ đơn giản và rõ ràng.
13. Rất tin người. Luôn tin rằng xung quanh mình có rất nhiều người tốt. Sống dựa vô cảm giác, nếu cảm thấy bất an thì sẽ cố gắng không làm/dây dưa nữa.
14. Luôn thích có người bên cạnh. Chỉ một mình nếu thực sự không thể hòa hợp được với những người xung quanh.
15. Viết nhật kí. Nhiều khi viết chuyện buồn mà bữa sau đọc lại thì thấy như đang viết chuyện hài.
16. Không có mẫu hình nào cho người yêu. Bạn bè cũng vậy. Chỉ cần họ có một điểm làm mình thấy đặc biệt là mình cảm tình rồi. Thời gian không làm nên mối quan hệ, mà thực sự là những gì chia sẻ với nhau mới làm nên mối quan hệ.
17. Thích tự mình làm mọi chuyện. Rất sợ nhờ vả người khác.
18. Tự thấy mình là người có trách nhiệm và cầu tiến trong học tập/ công việc. Không làm thì thôi chứ làm thì mong muốn phải đạt được kết quả tốt.
19. Không có nhạc yêu thích, phim yêu thích, sách yêu thích chi hết. Tâm trạng khác nhau thì chọn những thứ khác nhau để làm thỏa mãn tâm trạng thôi.
20. Mong muốn sau ni tự mở cho mình một quán cf nhỏ theo sở thích của mình.
Về lại Áo rồi, thêm một mùa hè nữa qua đi!
Lần ni về lại Áo tâm trạng nhẹ hơn nhiều so với lần ra Tết qua lại. Đúng là chỉ có gặp gia đình thì mình mới có tâm trạng tốt nhiều như ri, mới có nhiều năng lượng để nạp cho cái hành trình dài ơi là dài như ri. Biết là nhớ nhung cũng nhiều đó, thương bạn thương nhà nhiều đó, nhưng biết là thời gian cũng không có còn dài nữa nên phải thiệt ráng hơn nữa mới được. Yếu đuối với nhớ nhung làm mình thêm chạnh lòng lắm. Với lại biết là ba me gia đình mình sắp sang gặp mình rồi, mạnh mẽ thiệt nhiều lắm!!
Bâng quơ nhiều lúc chẳng biết làm gì khi tốt nghiệp hết, học tiếp cũng được nhưng lại chẳng biết mình học cái gì đây. Học cho cố vô, tiêu một đống tiền mà chừ chưa thấy kiếm đc đồng mô cho ba me tận hưởng chút tuổi về già. Thấy áy náy lắm lận! Muốn cho ba me đi thiệt nhiều, kiếm tiền để chị em mình sang đây để cũng được tận hưởng những gì mình bên này tận hưởng. Vậy mà quãng đường tới ngày đó còn xa quá! Thôi cố lên đi tui ơi!
Bâng quơ nhiều lúc chẳng biết làm gì khi tốt nghiệp hết, học tiếp cũng được nhưng lại chẳng biết mình học cái gì đây. Học cho cố vô, tiêu một đống tiền mà chừ chưa thấy kiếm đc đồng mô cho ba me tận hưởng chút tuổi về già. Thấy áy náy lắm lận! Muốn cho ba me đi thiệt nhiều, kiếm tiền để chị em mình sang đây để cũng được tận hưởng những gì mình bên này tận hưởng. Vậy mà quãng đường tới ngày đó còn xa quá! Thôi cố lên đi tui ơi!
Thứ Bảy, 19 tháng 7, 2014
Here I am again, in Deutschland. Always in World Cup season.
Để kể lể một chút tình hình dạo gần đây:
1. Mình tới Đức hồi 29/6 và ngay lập tức đi làm ở nhà hàng 30/6. Ấn tượng hả? Thấy mình tự nhiên tự do trở lại. Không phải theo kiểu tự do là ưa đi đâu thì đi, mà kiểu như là sau khi học xong rồi, chừ đây là thời gian mình tự tung tự tác cho bản thân đây, mình muốn khám phá mình có thực sự thích những gì mình sắp sửa làm không, kiểu là mình không plan gì cả, chỉ vậy và sống, gặp người khác, bắt đầu một cuộc sống mới. Cuộc sống không có áp lực học tập, không đối mặt với những người mình quen thuộc. Tất cả đều mới. Như vậy là tự do với mình!
2. Những người mình gặp ở đây thì đa phần đều rất nice. Uhm, mình quen một đứa Greece, tên Eliza. phải nói đây là một đứa bạn khá thân của mình lúc mình sang đây. Eliza ở cạnh phòng mình, và tụi mình ngay lập tức cảm thấy rất thân thuộc với nhau liền. Nói chung mình rất thích Eliza và tới giờ đó là người bạn duy nhất mình có ở đây. Còn những người trong nhà, thì Siggi, Julia, Anna, Jochen và Anwar. Tất cả đều nói tiếng Đức hết, nên nhiều khi mình thấy không thuộc về nơi đây lắm. Phòng mình thì nhỏ, nhưng thôi vậy cũng được, nói chung cũng xảy ra khá nhiều chuyện rồi mới đến lúc mình viết nhật kí này. Nhưng mình thấy mình vẫn ổn, mình có đau đầu suy nghĩ nhiều ngày, về chuyện chuyển nhà ở, về chuyện làm ở nhà hàng, chuyện làm bà chủ đau đầu vì mình, rồi tùm lum thứ hết, bây chừ là cái rắc rối bên trường với bà cô về thực tập... Mình mệt mỏi, nhưng không đủ làm mình chùn bước đâu. Mình sẽ cố gắng hết sức, cố lên Minh Tâm à!
3. Lại về cái rắc rối bên trường, đúng là ghét người nào thì người đó cứ theo mình. Thôi, gác qua một bên đã, thấy phiền não lại rồi. Lại phải bịa ra một câu chuyện, một lí do, một excuse, tất cả chỉ để mọi thứ được yên đẹp. Vậy thôi, mình sẽ cố gắng mới được!! ba me thì bảo mình về nhà đi, mình chỉ muốn về ngay lập tức ấy chớ, bỏ hết mọi thứ ở đây và bay về liền. Chẳng biết rồi mọi thứ sẽ ra sao, chỉ biết mình muốn quay về nhà lắm lắm thôi!
4. Vậy mới thấy bản thân mình rõ, mới hiểu thấu bản thân mình muốn gì. Mình chỉ muốn xoay quanh với gia đình mình, thế giới mình nhỏ bé vậy sao MT? Mình chẳng có dream gì cả, mình chẳng có một thế giới khác cho bản thân, cho mong muốn, khát khao, dự định của mình. Mình đang cảm thấy như vậy dó. MÌnh đã thử, đã đi đến đây, đã cố gắng tách bản thân ra và hòa nhập vào một cs mới, nhưng mình vẫn cảm thấy những điều cũ, những feeling cũ. Vậy chăng những điều đó mới là những thứ mình cần thực sự? Đó là nơi mi muốn về và luôn muốn về sao??
Mâu thuẫn lắm trong lòng mình. Mình đang có một cuộc sống mà mình ko nắm bắt được bản thân mình sẽ ra sao cả, mình biết rằng nhwgnx việc mình đang làm hoàn toàn khác với những gì trái tim mình muốn. Nhưng nếu mình cứ follow my heart, thì mọi thứ quá dễ dàng, quá nhẹ nhàng mà thoải mái. Tuổi trẻ của mình không thể như vậy được?!
Thôi, vậy là đủ cho một đêm dài..
Thứ Tư, 28 tháng 5, 2014
Vì mình đang vui!
Bây chừ 8:49pm 28/05/14
Hôm ni mới thi xong một môn, thấy lòng đang nhẹ nhàng lắm, chẳng phải vì thi xong hay gì đâu. Dạo ni thì cũng không có chi nổi bật nhiều lắm, để coi nà, tổng kết lại xem:
1. Nói về thực tập đi. Đợt trước mình viết blog tâm trạng khá nặng nề, nhiều cảm xúc đan xen lẫn lộn, cái cảm giác khó tả đó giờ đã vơi bớt được phần mô rồi. Cái thực tập bên Áo mình không nhận được, nhưng thật ra thì cũng không quan trọng lắm. Mình xác định từ đầu rồi nên cảm thấy vui vì ít ra cũng có cơ hội để xem phỏng vấn bên này ra răng. Tiếp đến là mình đã tìm được nhà bên Đức, rồi đặt tiền đặt cọc xong xuôi cả rồi, được Hà Phương mua vé tàu đầy đủ, chờ tới 29/6 là xách đít lên đi thôi đó. Công việc thì mình đã giải quyết ổn thỏa, email vè MLV mình không làm hè ni được, nói chung họ okie trong vui vẻ là mình thỏa mãn rồi, còn về cty bên Đức thì mình cũng đã nhận được email chi tiết công việc. Mình trông đợi nhưng cũng hơi sợ vì lỡ làm họ không hài lòng về khả năng làm việc của mình. Nhưng mà thôi, sợ chi thì cứ làm đã rồi tính tiếp, mình đã quyết không lùi bước và muốn đánh đổi chuyến về VN hè ni vì chừng nớ thôi, nên phải cố gắng chớ, đúng không?!
2. Nói về chuyện bản thân và cảm xúc một chút. Hứa là một chút thôi, chớ không dài dòng lê thê kể lể nữa thì lại phiền não nữa. Bắt đầu từ đâu đây, chắc là từ mấy tuần trước bị khủng hoảng tâm lí, nghe thì dữ dội quá nhưng mà thiệt ra là tâm trạng mình lúc nớ nặng trĩu lắm, nhiều lúc chẳng biết diễn đạt ra răng hết, cảm thấy bế tắc với cuộc sống bên ni kinh khủng. Bạn bè thì không ai thân hết, chơi thì cho có, chẳng thân thực sự với một ai hết. Rồi việc học thì càng ngày lại càng thấy chán nản, không còn hứng thú chi cả, đi học như cho có, thiệt tình mà nói là cảm thấy demotivated kinh khủng và depressed nặng. Tự nhiên lâu lâu cảm thấy muốn đi về VN ngay lập tức kia. May mà lí trí mình mạnh át lại bớt cảm xúc của bản thân, mình chống chọi lên một chút. Từ lúc tìm được nhà bên Đức, thấy mình càng phải cố lên hơn nữa, mạnh mẽ hơn nữa để không bõ công gồng sức cho cái quyết định ở lại bên ni làm việc. Người kahcs nhìn vô nghĩ rằng đó là bức tranh hoàn hảo, nhưng mình cảm thấy nặng lắm, mỏi lắm, muốn làm chi đó thật nhẹ thôi, muốn chi đó thật mềm thôi để đừng làm mình gắng sức nữa. Muốn về với ba me gia đình được vui vẻ. Chỉ cần rứa thôi là mình có thể nạp tiếp năng lượng mà đi tiếp chặng đường còn lại rồi. Nhưng không hiểu sao vì điều chi đó thay đổi hay răng, hay vì mình bận rộn hơn, vì mình nói chuyện gặp gỡ bạn bè nhiều hơn một tí, vì vậy mà mình cảm thấy lòng thoải mái hơn?! mình sẽ cố gắng ddeer bản thân cảm thấy được như ri, cố lên minh tâm nghen!!
3. về tình cảm, :3 chẳng muốn nói chi hết, chừ khá là bối rối. Để hồi kể tiếp đi, bây giờ đi up ảnh ăn uống lên đã xD
Hôm ni mới thi xong một môn, thấy lòng đang nhẹ nhàng lắm, chẳng phải vì thi xong hay gì đâu. Dạo ni thì cũng không có chi nổi bật nhiều lắm, để coi nà, tổng kết lại xem:
1. Nói về thực tập đi. Đợt trước mình viết blog tâm trạng khá nặng nề, nhiều cảm xúc đan xen lẫn lộn, cái cảm giác khó tả đó giờ đã vơi bớt được phần mô rồi. Cái thực tập bên Áo mình không nhận được, nhưng thật ra thì cũng không quan trọng lắm. Mình xác định từ đầu rồi nên cảm thấy vui vì ít ra cũng có cơ hội để xem phỏng vấn bên này ra răng. Tiếp đến là mình đã tìm được nhà bên Đức, rồi đặt tiền đặt cọc xong xuôi cả rồi, được Hà Phương mua vé tàu đầy đủ, chờ tới 29/6 là xách đít lên đi thôi đó. Công việc thì mình đã giải quyết ổn thỏa, email vè MLV mình không làm hè ni được, nói chung họ okie trong vui vẻ là mình thỏa mãn rồi, còn về cty bên Đức thì mình cũng đã nhận được email chi tiết công việc. Mình trông đợi nhưng cũng hơi sợ vì lỡ làm họ không hài lòng về khả năng làm việc của mình. Nhưng mà thôi, sợ chi thì cứ làm đã rồi tính tiếp, mình đã quyết không lùi bước và muốn đánh đổi chuyến về VN hè ni vì chừng nớ thôi, nên phải cố gắng chớ, đúng không?!
2. Nói về chuyện bản thân và cảm xúc một chút. Hứa là một chút thôi, chớ không dài dòng lê thê kể lể nữa thì lại phiền não nữa. Bắt đầu từ đâu đây, chắc là từ mấy tuần trước bị khủng hoảng tâm lí, nghe thì dữ dội quá nhưng mà thiệt ra là tâm trạng mình lúc nớ nặng trĩu lắm, nhiều lúc chẳng biết diễn đạt ra răng hết, cảm thấy bế tắc với cuộc sống bên ni kinh khủng. Bạn bè thì không ai thân hết, chơi thì cho có, chẳng thân thực sự với một ai hết. Rồi việc học thì càng ngày lại càng thấy chán nản, không còn hứng thú chi cả, đi học như cho có, thiệt tình mà nói là cảm thấy demotivated kinh khủng và depressed nặng. Tự nhiên lâu lâu cảm thấy muốn đi về VN ngay lập tức kia. May mà lí trí mình mạnh át lại bớt cảm xúc của bản thân, mình chống chọi lên một chút. Từ lúc tìm được nhà bên Đức, thấy mình càng phải cố lên hơn nữa, mạnh mẽ hơn nữa để không bõ công gồng sức cho cái quyết định ở lại bên ni làm việc. Người kahcs nhìn vô nghĩ rằng đó là bức tranh hoàn hảo, nhưng mình cảm thấy nặng lắm, mỏi lắm, muốn làm chi đó thật nhẹ thôi, muốn chi đó thật mềm thôi để đừng làm mình gắng sức nữa. Muốn về với ba me gia đình được vui vẻ. Chỉ cần rứa thôi là mình có thể nạp tiếp năng lượng mà đi tiếp chặng đường còn lại rồi. Nhưng không hiểu sao vì điều chi đó thay đổi hay răng, hay vì mình bận rộn hơn, vì mình nói chuyện gặp gỡ bạn bè nhiều hơn một tí, vì vậy mà mình cảm thấy lòng thoải mái hơn?! mình sẽ cố gắng ddeer bản thân cảm thấy được như ri, cố lên minh tâm nghen!!
3. về tình cảm, :3 chẳng muốn nói chi hết, chừ khá là bối rối. Để hồi kể tiếp đi, bây giờ đi up ảnh ăn uống lên đã xD
Chủ Nhật, 4 tháng 5, 2014
Tự nhiên mít ướt nữa rồi!
Thật ra thì mọi chuyện đang diễn ra tốt với mình cả.
Hôm 22/4 vừa rồi, mình đã có một buổi phỏng vấn cho internship bên này (Áo). Mình nghĩ là nó cũng khá ổn. Hmm..Nó ở đây là công việc trong đợt thực tập (theo như lời Sales Manager thì mình thấy khá là thú vị), công ty cũng như là buổi phỏng vấn hôm đó, mình nghĩ là tạo được ấn tượng tốt với bên công ty và người ta cũng tỏ ra là có thích mình, mình nghĩ là vậy, nói chung là rất ổn. Bây giờ chỉ còn chờ hồi âm của bên cty nữa thôi. Mức lương họ offer cho mình khá cao, hơn 1300 EUR/tháng và sau thuế thì còn lại hơn 1000EUR. Như rứa là nếu mình được nhận, thì hè ni mình sẽ dành dụm được tiền cho năm sau nhà mình qua thăm mình. Đó là lí do to bự nhất khiến mình vui nếu làm việc ở bên này.
Rồi kế tiếp thì đương nhiên ước nguyện bấy lâu của mình là được thử sức làm việc trong môi trường quốc tế sẽ thành hiện thực. Mình đã nghĩ là mình sẽ vui lắm?! Nhưng...Tự nhiên ngồi ngẫm lại, mình thấy mình chẳng hào hứng nhiều như rứa nữa, chẳng buồn nghĩ tới việc sẽ làm việc bên ni trong hè ni. Cái lúc mà nhận được tin bên Montgomorie ở ĐN nhận mình, mình thấy vui hơn gấp bội lần. Cái cảm giác giống như mình sắp được về nhà rồi, sắp được gặp ba me chị Nhung bé Nhi lại rồi, cảm giác đó khiến mình hạnh phúc kinh khủng, chỉ muốn đừng suy nghĩ những cái khác.
Nhưng không... mình đã từng suy nghĩ, hè ni mình sẽ dốc sức để làm bên châu Âu, bên Đức người ta đã đồng ý cho mình làm thực tập, rồi mới đây mình đã được offered nhà ở. Tính ra thì mình sẽ chẳng dành dụm được chi cả nếu thực tập ở Đức, nhưng đó là công việc mình sẽ học hỏi, sẽ trải nghiệm ở môi trường châu Âu. Mình đã nghĩ mình sẽ ở đây mà, mình không về VN, vì đằng nào mình cũng sẽ về khi tốt nghiệp, vậy thì nên để bản thân được trải nghiệm một điều chi đó mới mẻ và đáng học hỏi. Đó là việc mình nên làm. Nhưng tâm trí mình thì lại thôi thúc mình làm một điều khác. Mình thèm về nhà quá. Mình nhớ ba me quá. Mới có 2 tháng thôi mà mình đã muốn về nhà lại rồi. Mình mít ướt quá đi!! Mình lại còn viện cớ bản thân rằng ở ĐN mình cũng có công việc đàng hoàng để làm, ở MLV chớ chẳng phải chơi gì. Mình cũng sẽ được học hỏi, mình cũng sẽ được trải nghiệm làm việc nghiêm túc. Cái mình cần là cái gì chứ???
Mình cần gia đình mình, nhưng mình cũng cần nghiêm khắc với bản thân, mình phải tự quyết định, tự chịu trách nhiệm cho quyết định của mình. Mình được gì? mất gì? có gì? tìm kiếm điều gì? Mình hoang mang quá!
Liệu rằng cuộc sống phía trước ở ĐN sẽ là nơi mình tìm kiếm không, phải là điều mình muốn không, liệu mình có hối hận không?
Chỉ biết rằng, mình cần gia đình nhiều quá. Mình thật yếu đuối quá! Minh Tâm ơi :(
Hôm 22/4 vừa rồi, mình đã có một buổi phỏng vấn cho internship bên này (Áo). Mình nghĩ là nó cũng khá ổn. Hmm..Nó ở đây là công việc trong đợt thực tập (theo như lời Sales Manager thì mình thấy khá là thú vị), công ty cũng như là buổi phỏng vấn hôm đó, mình nghĩ là tạo được ấn tượng tốt với bên công ty và người ta cũng tỏ ra là có thích mình, mình nghĩ là vậy, nói chung là rất ổn. Bây giờ chỉ còn chờ hồi âm của bên cty nữa thôi. Mức lương họ offer cho mình khá cao, hơn 1300 EUR/tháng và sau thuế thì còn lại hơn 1000EUR. Như rứa là nếu mình được nhận, thì hè ni mình sẽ dành dụm được tiền cho năm sau nhà mình qua thăm mình. Đó là lí do to bự nhất khiến mình vui nếu làm việc ở bên này.
Rồi kế tiếp thì đương nhiên ước nguyện bấy lâu của mình là được thử sức làm việc trong môi trường quốc tế sẽ thành hiện thực. Mình đã nghĩ là mình sẽ vui lắm?! Nhưng...Tự nhiên ngồi ngẫm lại, mình thấy mình chẳng hào hứng nhiều như rứa nữa, chẳng buồn nghĩ tới việc sẽ làm việc bên ni trong hè ni. Cái lúc mà nhận được tin bên Montgomorie ở ĐN nhận mình, mình thấy vui hơn gấp bội lần. Cái cảm giác giống như mình sắp được về nhà rồi, sắp được gặp ba me chị Nhung bé Nhi lại rồi, cảm giác đó khiến mình hạnh phúc kinh khủng, chỉ muốn đừng suy nghĩ những cái khác.
Nhưng không... mình đã từng suy nghĩ, hè ni mình sẽ dốc sức để làm bên châu Âu, bên Đức người ta đã đồng ý cho mình làm thực tập, rồi mới đây mình đã được offered nhà ở. Tính ra thì mình sẽ chẳng dành dụm được chi cả nếu thực tập ở Đức, nhưng đó là công việc mình sẽ học hỏi, sẽ trải nghiệm ở môi trường châu Âu. Mình đã nghĩ mình sẽ ở đây mà, mình không về VN, vì đằng nào mình cũng sẽ về khi tốt nghiệp, vậy thì nên để bản thân được trải nghiệm một điều chi đó mới mẻ và đáng học hỏi. Đó là việc mình nên làm. Nhưng tâm trí mình thì lại thôi thúc mình làm một điều khác. Mình thèm về nhà quá. Mình nhớ ba me quá. Mới có 2 tháng thôi mà mình đã muốn về nhà lại rồi. Mình mít ướt quá đi!! Mình lại còn viện cớ bản thân rằng ở ĐN mình cũng có công việc đàng hoàng để làm, ở MLV chớ chẳng phải chơi gì. Mình cũng sẽ được học hỏi, mình cũng sẽ được trải nghiệm làm việc nghiêm túc. Cái mình cần là cái gì chứ???
Mình cần gia đình mình, nhưng mình cũng cần nghiêm khắc với bản thân, mình phải tự quyết định, tự chịu trách nhiệm cho quyết định của mình. Mình được gì? mất gì? có gì? tìm kiếm điều gì? Mình hoang mang quá!
Liệu rằng cuộc sống phía trước ở ĐN sẽ là nơi mình tìm kiếm không, phải là điều mình muốn không, liệu mình có hối hận không?
Chỉ biết rằng, mình cần gia đình nhiều quá. Mình thật yếu đuối quá! Minh Tâm ơi :(
Thứ Tư, 16 tháng 4, 2014
Cách làm kem để phết bánh
Công thức 1:
1 lòng trắng
35-40gr đường (tùy lúc nướng bánh độ ngọt bao nhiêu gia giảm)
80gr bơ (bình thường 3 lòng trắng mình làm đúng 1 cục bơ Landliebe 250gr)
1. Lòng trắng với đường mình hấp cách thủy tầm 70°C (khoảng này mình kỹ vì thường trẻ con ăn nhiều nên đánh lòng trắng ko đủ chín lòng trắng sống sợ ăn bị gì lắm :))
2. Bỏ lòng trắng và đường vào máy đánh sôq mạnh nhất cho tới khi bông cứng, dẻo, mịn, có vân đẹp (lòng trắng này ko như lòng trắng đánh bánh có thể đánh vô tư lâu cũng dc ko lo bị cứng hay bị hư gì cả)
3. Bơ để ngoài ko để trong tủ lạnh từ hôm qua, thái hình vuông hay cục vừa phải, khi lòng trắng đánh đạt hạ số vừa thả từng cục bơ vào cho tới hết, sau đó bật số to lên lại đánh cho tới khi đạt thành kem.
Công thức 2: kem bơ lòng sữa tươi
100gr bơ
50gr đường
40-60ml sữa (tùy theo mỗi người thích kem cứng hay nhiều mềm tí)
1. Bơ và đường bỏ vào chung dùng máy đánh từ số nhỏ nân lên số mạnh nhất cho tới khi chuyển sang màu trắng ngà.
2. Trở về số vừa múc từng muỗng sữa cho vào, kiêng nhẫn từng muỗng ko sẽ bị vữa hư kem tách nước.
3. Khi cho hêt sữa vào rồi tăng số mạnh đánh cho tới khi đạt thành kem.
Kem này đánh nhanh hơn kem bơ lòng trắng trứng và mình thích và thường dùng kem này nhiều hơn vì trẻ con thích ăn hơn, vì vị nó thơm ngon hơn, mà an toàn hơn lòng trắng trưng. Chỉ trong vòng 15-20 phút là mình xong, đừng đánh lâu và nhiếu quá kem sẽ tách nước hoặc trở về trạng thái bơ lại như sáp đèn cày ăn bợn miệng ko ngon.
1 lòng trắng
35-40gr đường (tùy lúc nướng bánh độ ngọt bao nhiêu gia giảm)
80gr bơ (bình thường 3 lòng trắng mình làm đúng 1 cục bơ Landliebe 250gr)
1. Lòng trắng với đường mình hấp cách thủy tầm 70°C (khoảng này mình kỹ vì thường trẻ con ăn nhiều nên đánh lòng trắng ko đủ chín lòng trắng sống sợ ăn bị gì lắm :))
2. Bỏ lòng trắng và đường vào máy đánh sôq mạnh nhất cho tới khi bông cứng, dẻo, mịn, có vân đẹp (lòng trắng này ko như lòng trắng đánh bánh có thể đánh vô tư lâu cũng dc ko lo bị cứng hay bị hư gì cả)
3. Bơ để ngoài ko để trong tủ lạnh từ hôm qua, thái hình vuông hay cục vừa phải, khi lòng trắng đánh đạt hạ số vừa thả từng cục bơ vào cho tới hết, sau đó bật số to lên lại đánh cho tới khi đạt thành kem.
Công thức 2: kem bơ lòng sữa tươi
100gr bơ
50gr đường
40-60ml sữa (tùy theo mỗi người thích kem cứng hay nhiều mềm tí)
1. Bơ và đường bỏ vào chung dùng máy đánh từ số nhỏ nân lên số mạnh nhất cho tới khi chuyển sang màu trắng ngà.
2. Trở về số vừa múc từng muỗng sữa cho vào, kiêng nhẫn từng muỗng ko sẽ bị vữa hư kem tách nước.
3. Khi cho hêt sữa vào rồi tăng số mạnh đánh cho tới khi đạt thành kem.
Kem này đánh nhanh hơn kem bơ lòng trắng trứng và mình thích và thường dùng kem này nhiều hơn vì trẻ con thích ăn hơn, vì vị nó thơm ngon hơn, mà an toàn hơn lòng trắng trưng. Chỉ trong vòng 15-20 phút là mình xong, đừng đánh lâu và nhiếu quá kem sẽ tách nước hoặc trở về trạng thái bơ lại như sáp đèn cày ăn bợn miệng ko ngon.
Thứ Sáu, 11 tháng 4, 2014
Me in kitchen to kill the bore
Here it comes! I expected to bake the Hokkaido milky bread but it turned out totally different to what I thought. Baking grocery in Austria is far confusing to what you thought due to several types of flour. And it is even more tricky with types of flour in Germany and in Austria (I read the reviews from Germany but had no idea that Austrian flour is different to Germans) So I picked the wrong type of flour, "Roggenmehl" which is for brown bread, not the white bread. But it's fine in the end as my outcome is not so hard like normal brown bread. Totally feel relieved!
Then, I came up with this creme broccoli, sweet potatoes, and carrot sup to eat with the bread that I made above. Because it is so lame to eat the bread alone. Nevertheless, the soup is wonderful!! I have to say that!! So proud of myself!!
Here is the recipe:
Ingredients: 10gr unsalted butter, 500gr pack of broccoli, 5 medium carrots, 300gr sweet potatoes, 1/4 cup all purpose flour, 1 cup of heavy cream, 1 cup of normal milk, 1/2 cup of cheese, chop of salt, pepper, parsley, and oregano.
Steps: Cut carrots and sweet potatoes into square, medium size (not too small because the nutrient will be gone after being boiled in the water), put all those sweet potatoes and carrots in the boiled water (10mins). Then pour the water out, dry the potatoes and carrots. In another pan, after heating the pan, put the butter (10gr) inside, then put the broccoli inside, stir well for 5mins, then put salt inside, then put the sweet potatoes, and carrots in this pan also. Stir well for 2mins, then put heavy cream, normal milk inside, stir for 3 mins. Put the flour in the mix then stir for 5mins. Lastly, put all the cheese inside, stir for 3 more mins.
Note: If you don't like the hard mixture, use the blender to mix.
Now is my steps to make the bread:
Chủ Nhật, 6 tháng 4, 2014
Some time confused.
This period of time is hard to me because I figure out that something has changed in me, in my confidence, in my lively-ness and in my perception of happiness. It's hard to say when it got started. It could be the environment here, the people here, the course here, blablabla and that's all I could blame on. Let's think about me, why I changed?
1. That's the moment when I lost my close friend here in a strange and still brand new country.
2. Then I knew that the people I chose to stay with, to connect with in the longterm, to believe in, have turned out to be kind of the people I don't usually get along with when I am in my country.
3. I learnt, learnt a lot, but when I don't feel I am learning anymore, I feel I am forced to learn these things. I lied myself that it's fine to me, I lied myself that I am always welcomed to the new knowledge no matter what it is, I lied myself that I will be adapted soon to this new life and these new people. BUT I did not. Because these things do not fit me, and I do not fit into these neither. That was totally something I had drawn for my life. I know that now. It should be the price I pay in the end of the day for my super fast and stubborn choice.
4. But I accept the challenge. I accept the way I am changing now. I am not giving up. And I am not gonna think that I am a loser. Old ways are not always fit to me, and it's not necessary to be with me the whole life. Sometimes it would be better to understand my new self and get to accept it, right?
And these days are waiting days for me, with 99% I am wasting my time to wait for those stupid acceptance for my internship interviews. Who cares about it, right? It is still fine when I am with my family, back to my old friends, back to my hometown, and back to my used-to-be-person. I have experienced enough? No, I haven't. It's just I figured out I belong to where I was. Or am I too memory-belong-person? And I would be disappointed if those memories do not keep on.
Still, too much confusion in my mind now. My heart is too small to love somewhere else.
Confused weekend.
April 6th 14
1. That's the moment when I lost my close friend here in a strange and still brand new country.
2. Then I knew that the people I chose to stay with, to connect with in the longterm, to believe in, have turned out to be kind of the people I don't usually get along with when I am in my country.
3. I learnt, learnt a lot, but when I don't feel I am learning anymore, I feel I am forced to learn these things. I lied myself that it's fine to me, I lied myself that I am always welcomed to the new knowledge no matter what it is, I lied myself that I will be adapted soon to this new life and these new people. BUT I did not. Because these things do not fit me, and I do not fit into these neither. That was totally something I had drawn for my life. I know that now. It should be the price I pay in the end of the day for my super fast and stubborn choice.
4. But I accept the challenge. I accept the way I am changing now. I am not giving up. And I am not gonna think that I am a loser. Old ways are not always fit to me, and it's not necessary to be with me the whole life. Sometimes it would be better to understand my new self and get to accept it, right?
And these days are waiting days for me, with 99% I am wasting my time to wait for those stupid acceptance for my internship interviews. Who cares about it, right? It is still fine when I am with my family, back to my old friends, back to my hometown, and back to my used-to-be-person. I have experienced enough? No, I haven't. It's just I figured out I belong to where I was. Or am I too memory-belong-person? And I would be disappointed if those memories do not keep on.
Still, too much confusion in my mind now. My heart is too small to love somewhere else.
Confused weekend.
April 6th 14
Chủ Nhật, 23 tháng 3, 2014
Rainy Sunday..
Finally I have got 3-continuous-days-off (Fri-Sun) after having done a crazily busy week of projects, assignments and presentations. This morning I woke up early, expecting sunny day with bright sky, but unfortunately everything has not come out as I expected.
It was raining outside, and I got an email popped up on my phone screen from my project supervisor that she was not happy with our project plan bla bla bla. Okie, good start for a new day! I thought in my mind.
Then I came up with an idea to bake muffins for myself. This turned out to be not so good, not so fluffy like the ones I bought from Mekur but anyway, it was a nice try!
I had this weekend totally relaxed and it was exactly the weekend without much work. Love how I worked out, had dinner with neighbors, cooked and talked together, chatted with my friends and went shopping with my Yulia. Nothing is better than that, right? after long sequences of hard, black, and money wasting days.
I should have more meditation, more work out and more talking with my friends. That's it!
It was raining outside, and I got an email popped up on my phone screen from my project supervisor that she was not happy with our project plan bla bla bla. Okie, good start for a new day! I thought in my mind.
Then I came up with an idea to bake muffins for myself. This turned out to be not so good, not so fluffy like the ones I bought from Mekur but anyway, it was a nice try!
I had this weekend totally relaxed and it was exactly the weekend without much work. Love how I worked out, had dinner with neighbors, cooked and talked together, chatted with my friends and went shopping with my Yulia. Nothing is better than that, right? after long sequences of hard, black, and money wasting days.
I should have more meditation, more work out and more talking with my friends. That's it!
This is what I cooked for my beloved neighbors: tofu cooked with black fungus and tomatoes, then his wife prepared with some cakes and tea.
They are my second family here in Austria. We had many long talks and he taught me German, while his wife took care of me a lot by warming my hands and foot up, giving me in-house-slippers. I felt at home with them.
Something bright in a dark day
Roomates in Austria (Summer 2014)
We had a Mexican brunch with Tortilla, tachiki sauce, snacks with tomato, beef, and paprikas.
This is another time before, we had a French brunch cooked by Florine. The menu includes kind of potatoes smashed with milk, flour and then baked in oven for half an hour, served with cream cheesed mushrooms and dessert with blueberry pie.
Thứ Hai, 17 tháng 3, 2014
Một ngày buồn không tả nổi
Hôm nay mới đi lấy thẻ cư trú về, nộp 40 Euro, tiếc tiền khủng khiếp rồi. Đã vậy về nhà mở hòm thư ra, đang đinh ninh trong đầu, biết đâu có kết quả của học bổng mình applied, nhưng té ra không phải, mà đó là thư sét đánh ngang tai.
BILL ĐÒI NỢ!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Trời ơi, nhìn cái bill mua hàng của mình từ năm ngoái tới chừ, từ 12 Euro vì bị phạt thành tới 47 EUR, huhuhu, cầm đơn mà điên máu lên, vừa chẳng muốn trả tiền, vừa lại nghĩ trong đầu như ri chẳng khác chi gian dối lừa đảo, lòng tự trọng bị sỉ nhục nặng nề.
Không được!
Sau một hồi đau não đau tim đau mắt, cắn răng nuốt nước miếng xách thẻ ngân hàng nghèo nàn ra để chuyển khoản cho họ :( Tim tan nát, nhìn tiền bay đi mà chẳng biết làm răng cả.
Trong khi bản thân thì chẳng làm ra tiền, ăn chi tiếc nớ, thèm mà chẳng muốn mua, dự định chi tiêu tháng ni phải xuống dưới 2Eur một ngày rồi, chỉ tiêu sẽ là vậy!
Nhưng không sao, sau khi trả tiền xong mình thấy đã làm một việc đúng đắn, có nợ thì phải trả, không cảm thấy bị nợ nần chi nữa hết, rứa mới phải! Nhẹ bớt đi một cái, từ giờ phải gắng tiết kiệm hơn nữa:( Không ăn uống bừa bãi, ngày ăn đúng ba bữa thôi, giảm kí đi con heo!!!
Thôi, chính vì một ngày bất lực bay mất 100 EUR ni mà mình đã có quyết định sáng suốt hơn xí! ĐÓ LÀ TỪ NAY SẼ ĂN CHAY!!!!!!!!!
Nói ăn chay rứa thôi chứ gia vị bột nêm vẫn là không phải chay, nhưng mà thôi kệ, không ăn thịt, không mua thịt nữa, từ nay ăn rau quả thôi, coi như tích góp cho đời vẫn còn nhiều người nghèo khổ và những con vật không đáng bị ăn!
Nói nhảm quá đủ rồi, chừ rứa đó! Chiến dịch ăn chay bắt đầu từ lúc 7:30pm ngày 17/03/2014!
Cầu nguyện mọi chuyện sẽ tốt thôi! Ba me, chị nhung bé nhi, mọi người phải thật khỏe và thật hạnh phúc nghen!
Thứ Sáu, 7 tháng 3, 2014
1 tuần tưởng là nặng nề mà té ra là không hề
Nói chung thì tuần đầu tiên trôi qua, đi học lại và cũng thấy là mọi chuyện không tới nỗi nào hết!
Cứ tưởng là sẽ rất khó chịu trên lớp, cảnh tượng ngồi quanh mình toàn nói tiếng Đức, không ai care hết, và mình thì thật ra cũng không muốn người ta care ngoài mặt với mình. Cứ nghĩ rằng mỗi ngày sẽ là phải mang một cía mặt nạ tươi cười, giả bộ tới lớp rồi đóng kịch đang hài lòng với cuộc sống hiện tại, à nhưng mà không như rứa.
Thật ra thì mình đang cố sống tốt hơn, sống thẳng hơn, không giấu diếm nhiều cảm xúc hơn. Tốt thôi nhỉ?! Đi học thì mới tuần đầu thôi cũng đã bắt đầu có dấu hiệu nhiều rồi, sẽ nặng trong vài tuần tới đây, nhưng thôi, cố lên nào! Mình sẽ làm được, người khác làm được thì mình sẽ làm được thôi! Cố lên nghe Minh Tâm
Làm mechatronic project đã có ý tưởng xong xuôi rồi, nhất định sẽ ổn thôi, à mà không, should be fine chứ! Sẽ vậy mà! Thiệt khó chịu cái cảm giác chẳng ai muốn nhận mình vô nhóm họ, à mà không, vì cơ bản họ cũng chẳng biết làm gì với nhóm họ, thì nhét mình vô thêm cho loạn thêm 12 sứ quân hả?! Thôi, may là mình đã tự tìm ra ý tưởng, đúng là tự làm thì sướng hơn, độc lập tự do hạnh phúc muôn năm!! Yê yê!!
Tình cảm mấy hôm ni khá mắc cười một chút. HÌnh như anh chàng Thomas trong lớp để ý mình, gặp mặt thì cứ hay trêu đùa với mình, cũng khá là vui, à mà thiệt ra mình cũng không thấy vui nhiều lắm, chẳng qua cười cho có để ảnh tự tưởng là mình nói chuyện cũng k tới nỗi nào. Lên fb thì khen mình tóc đẹp, rồi cứ bảo mình rất thích nghe mình nói chuyện, giọng nói của mình, cái gì cũng thích. Thôi nói ra đại thích mình trớt cha đi, mà thôi, may chưa nói, chớ không mình k dám nhìn mặt nữa.
Haha, đùa thôi, còn người tâm thần kia thì lại tiếp tục dây dưa với mình, nói nhảm, và bắt đầu trò chuyện với mình lại. Okie, không care nữa, khi nào cần lời khuyên thì mình chỉ đưa ra thôi, mình không muốn đi sâu thêm vào nữa, tới đó là đủ rồi, chẳng muốn dây dưa rắc rối đau đầu gì nữa cả.
Mục tiêu hiện giờ thì chỉ có kiếm internship bên này, vé máy bay thì chưa mua, nhà bên Tuebingen thì cũng chưa tìm ra, haizz, chẳng biết 3 tháng nữa mình đi về xứ mô đây! Cái ni gọi đúng y là số phận đưa đẩy luôn, không trật đi đâu được. Vừa muốn về nhà, lại vừa muốn ở đây để làm thực tập. Mà chưa có cái nào ra hồn cả, trật lên trật xuống, thiệt buồn lòng :(
Chỉ mong có điều kì diệu xảy ra, có nơi chấp nhận mình thực tập bên này đi :(. Lại phải kiếm chỗ ở nữa, hi vọng sẽ ổn thôi.
Cầu nguyện.
Đêm thứ 6, 7/3/14
Mình mong mọi chuyện sẽ tốt đẹp!
Cứ tưởng là sẽ rất khó chịu trên lớp, cảnh tượng ngồi quanh mình toàn nói tiếng Đức, không ai care hết, và mình thì thật ra cũng không muốn người ta care ngoài mặt với mình. Cứ nghĩ rằng mỗi ngày sẽ là phải mang một cía mặt nạ tươi cười, giả bộ tới lớp rồi đóng kịch đang hài lòng với cuộc sống hiện tại, à nhưng mà không như rứa.
Thật ra thì mình đang cố sống tốt hơn, sống thẳng hơn, không giấu diếm nhiều cảm xúc hơn. Tốt thôi nhỉ?! Đi học thì mới tuần đầu thôi cũng đã bắt đầu có dấu hiệu nhiều rồi, sẽ nặng trong vài tuần tới đây, nhưng thôi, cố lên nào! Mình sẽ làm được, người khác làm được thì mình sẽ làm được thôi! Cố lên nghe Minh Tâm
Làm mechatronic project đã có ý tưởng xong xuôi rồi, nhất định sẽ ổn thôi, à mà không, should be fine chứ! Sẽ vậy mà! Thiệt khó chịu cái cảm giác chẳng ai muốn nhận mình vô nhóm họ, à mà không, vì cơ bản họ cũng chẳng biết làm gì với nhóm họ, thì nhét mình vô thêm cho loạn thêm 12 sứ quân hả?! Thôi, may là mình đã tự tìm ra ý tưởng, đúng là tự làm thì sướng hơn, độc lập tự do hạnh phúc muôn năm!! Yê yê!!
Tình cảm mấy hôm ni khá mắc cười một chút. HÌnh như anh chàng Thomas trong lớp để ý mình, gặp mặt thì cứ hay trêu đùa với mình, cũng khá là vui, à mà thiệt ra mình cũng không thấy vui nhiều lắm, chẳng qua cười cho có để ảnh tự tưởng là mình nói chuyện cũng k tới nỗi nào. Lên fb thì khen mình tóc đẹp, rồi cứ bảo mình rất thích nghe mình nói chuyện, giọng nói của mình, cái gì cũng thích. Thôi nói ra đại thích mình trớt cha đi, mà thôi, may chưa nói, chớ không mình k dám nhìn mặt nữa.
Haha, đùa thôi, còn người tâm thần kia thì lại tiếp tục dây dưa với mình, nói nhảm, và bắt đầu trò chuyện với mình lại. Okie, không care nữa, khi nào cần lời khuyên thì mình chỉ đưa ra thôi, mình không muốn đi sâu thêm vào nữa, tới đó là đủ rồi, chẳng muốn dây dưa rắc rối đau đầu gì nữa cả.
Mục tiêu hiện giờ thì chỉ có kiếm internship bên này, vé máy bay thì chưa mua, nhà bên Tuebingen thì cũng chưa tìm ra, haizz, chẳng biết 3 tháng nữa mình đi về xứ mô đây! Cái ni gọi đúng y là số phận đưa đẩy luôn, không trật đi đâu được. Vừa muốn về nhà, lại vừa muốn ở đây để làm thực tập. Mà chưa có cái nào ra hồn cả, trật lên trật xuống, thiệt buồn lòng :(
Chỉ mong có điều kì diệu xảy ra, có nơi chấp nhận mình thực tập bên này đi :(. Lại phải kiếm chỗ ở nữa, hi vọng sẽ ổn thôi.
Cầu nguyện.
Đêm thứ 6, 7/3/14
Mình mong mọi chuyện sẽ tốt đẹp!
Thứ Ba, 4 tháng 3, 2014
Thêm chút niềm tin!
Mới ăn xong một nửa thỏi sô cô la còn lại, dạo ni ăn không kiềm chế nổi, thích thì ăn, chẳng như trước mới ăn có chút đã lo than thở suy nghĩ về việc béo lên thêm mấy kí.
Thôi dẫu chi thì cũng để đi qua nỗi buồn chán thôi mà, chẳng có chi phải nghĩ ngợi nhiều hết!
Chặng đường mình đi còn dài, chỉ mới là khúc cua chưa làm mình dừng lại được. Mình sẽ sẵn sàng để đi tiếp! Sẽ tiếp tục cố gắng từng ngày, sẽ hít thở mỗi sáng thật sâu khi thức dậy, ăn 3 lát bánh mì phết bơ và uống một cốc capuchino thật bự! Sẽ đánh một chút son, trét lên chút kem để thật tươi, thật hạnh phúc vì mình được sống một cuộc sống mà mình đã khao khát mấy năm nay!
Cố lên nào minh tâm, mình sẽ rèn luyện từng ngày, mài giũa từng ngày, sẽ tự tin hơn, sẽ giỏi hơn, sẽ khiến người khác ngưỡng mộ hơn! Đó là mong ước của mi mà đúng không?! Rứa thì phải sống một cuộc sống khiến người khác thèm muốn chớ, đừng có than thở để rồi tự làm mình thêm mệt mỏi và khó xử, khó cho mi và cho cả người xung quanh mi nữa.
Được rồi! Tới giờ ngủ rồi, ngày mai sẽ chiến đấu thật tốt nghen! Fighting!
Mi có sức mạnh và niềm tin. Mi sẽ chiến thắng. Tin là vậy đi!
March 4th 2014
Thứ Năm, 27 tháng 2, 2014
Gần đi học lại rồi ư?!
2 tháng ở nhà răng mà ngắn dữ dội, chưa về đã đi, chưa ngoảnh mặt đã thấy phía sau lưng có gì, vậy thì còn chi động lực để đi tiếp nữa?
Ở bên ni mà lòng cứ nghĩ về ở nhà, được rồi thì lại chẳng muốn tiếp đến nữa, chẳng muốn về đích, không phải là không muốn, mà thật chán với việc đó! Người chi mà chẳng bao giờ muốn đi cho hết chặng đường là răng?! Bỏ tính nớ đi!!!
Tính trước rồi lại không đi theo những chi đã tính, 3 năm ngắn ngủi rứa mà mi định chỉ nhận ra chừng ni trong khi chưa làm được chi hết hả? Đừng có giỡn chớ, phải ngẫm cho đàng hoàng đi, đừng có mềm lòng yếu đuối thảo mai như rứa nữa. Mi không còn nhỏ để mè nheo miết rứa đâu!
Dự định sẽ là răng đây?? Người chi sống không có mục đích chi hết rứa :((( thiệt thất vọng về bản thân quá mức!
Chủ Nhật, 1 tháng 12, 2013
- Viết cho những ngày dài lê thê thảm thiết vừa qua-
- Viết cho những ngày dài lê thê thảm thiết vừa qua-
Hiện tại thì sức khỏe mình đã bình phục trở lại rồi nên mình mới ngồi rảnh mà kể lể những dòng ni, coi như đây cũng là một kinh nghiệm và cũng là một kỉ niệm ở nơi xa nhà.
Người ta nói tới lúc đau ốm tai nạn thì mới nhớ tới gia đình, thiệt ra thì lúc mô mình cũng nhớ nhà hết, nhưng chính lúc đau ốm nặng ri mình mới cần gia đình hơn tất cả. Cái đêm mà mình đau quằn quại tới nỗi nói không ra tiếng để nhờ bạn cùng phòng gọi cấp cứu, chỉ biết ngồi co ro ôm bụng chịu đau từ đêm tới sáng, nước mắt thì cứ chảy dài ướt hết tay áo, trong đầu nghĩ mình có ngu không ri, chờ ri lỡ bệnh chi rồi ngủm thì làm răng, rứa đó rồi chờ được tới sáng mở mắt ra thì lúc đó mọi người đã đi từ lúc mô không biết. Tới lúc ni dù đau tới mờ mắt nhưng phải lếch xuống tầng trệt để nhờ người gọi cấp cứu.
Nhắc tới cái xe cấp cứu thì lại là một câu chuyện. Không biết chức năng của cái xe cấp cứu là chi, mà từ khi gọi đến khi tới nơi mất hơn 15p (trong khi bệnh viện nằm ngay trong trường), đã vậy còn không vào đỡ mình ra mà còn bảo mình tự đi ra trong trời tuyết, may mà còn có mọi người trong dorm đỡ mình ra xe. Lên xe rồi thì lại buồn cười hơn khi mà tài xế cứ chạy vòng vòng mấy lần mới tới được cổng bệnh viện, giống như là không biết đường???
Thôi quay lại chuyện lên xe cấp cứu, lúc ni mình chỉ có một cảm giác mà thôi, vô cùng sợ hãi. Kể cả chuyện mình đi cấp cứu, những người thân của mình cũng chưa hề biết tới, bạn bè cùng phòng cũng không biết, nghĩ tới rứa thôi nước mắt đã giàn dụa, lỡ như bây chừ vào họ có bảo mổ cấp cứu ngay lập tức chắc mình cũng phải cắn răng mà chịu chứ chẳng biết làm sao hết. Trong cái khoảnh khắc đó mình chỉ muốn quay về VN ngay lập tức, không hề muốn đi đâu xa nữa hết, mình thèm gọi điện về cho ba me, thèm được me chăm sóc. Nằm trong phòng cấp cứu nhìn những người xung quanh, giường nào cũng có người thân đến chăm sóc, lúc đó mình đã tủi thân kinh khủng, vừa tủi thân lại vừa sợ hãi. Một ông nằm giường bên cạnh có vợ chăm sóc, bà vợ cứ nhìn mình mãi vì thấy mình cứ khóc miết, bà cứ hỏi mình đau lắm hả.
Nói về việc khám bác sĩ thì cũng là một kỉ niệm nữa. Lúc đầu vào là một anh bác sĩ người Hàn nói tiếng Hàn chay, vào anh sờ nắn vào bụng mình, mình khóc thét lên, rồi anh tuôn nguyên một tràng tiếng Hàn ra, rồi tiếp tục sờ nắn tiếp. Mình cố lấy hết sức còn lại để giải thích, ăn gì, đau ở đâu, nhưng có vẻ như anh không hiểu, hoặc vì mình k hiểu anh nói chi cả nên mình không cố gắng nói thêm nữa. Rồi một lúc sau, một anh bs khác vào, tiếp tục sờ nắn và hỏi nguyên một tràng tiếng hàn, mình thì đau tới mức không nói ra được tiếng mô nữa hết, nên anh đó lại chạy đi tìm bác sĩ khác cho mình. Đến lần thứ 3 thì một anh bs Hàn nói đc tiếng Anh chạy vào hỏi mình như thế nào và khám. Tới lúc ni thì thiệt ra mình cảm thấy gần chết tới nơi luôn rồi. Sau một hồi sờ nắn đủ kiểu trên bụng mình và thấy phản ứng của mình thì bs nói là có nguy cơ mình phải phẫu thuật bất cứ lúc nào. Nghe tới đó thì khỏi nói mình khóc hết nước mắt luôn, bs nhìn mình mà hết hồn rồi nói đó mới là chẩn đoán thôi và cần phải kiểm tra nữa mới biết.
Thôi, tóm gọn lại là mình vẫn ổn, chắc là sau khi nghe xong nộp 20tr cho tiền chụp CT, cái bụng tự dưng không dám đau nữa luôn. Có lẽ do mình lo lắng, căng thẳng quá. Đây cũng là một kinh nghiệm, mình sẽ chăm sóc bản thân tốt hơn, tốt cho mình mà cho cả những người quanh mình.
Vậy rồi mới biết mình yếu đuối tới cỡ nào, mình chẳng hề can đảm, chẳng hề mạnh mẽ chút nào hết. Mít ướt hết cỡ. Thôi khép lại những ngày đau vậy!
Hiện tại thì sức khỏe mình đã bình phục trở lại rồi nên mình mới ngồi rảnh mà kể lể những dòng ni, coi như đây cũng là một kinh nghiệm và cũng là một kỉ niệm ở nơi xa nhà.
Người ta nói tới lúc đau ốm tai nạn thì mới nhớ tới gia đình, thiệt ra thì lúc mô mình cũng nhớ nhà hết, nhưng chính lúc đau ốm nặng ri mình mới cần gia đình hơn tất cả. Cái đêm mà mình đau quằn quại tới nỗi nói không ra tiếng để nhờ bạn cùng phòng gọi cấp cứu, chỉ biết ngồi co ro ôm bụng chịu đau từ đêm tới sáng, nước mắt thì cứ chảy dài ướt hết tay áo, trong đầu nghĩ mình có ngu không ri, chờ ri lỡ bệnh chi rồi ngủm thì làm răng, rứa đó rồi chờ được tới sáng mở mắt ra thì lúc đó mọi người đã đi từ lúc mô không biết. Tới lúc ni dù đau tới mờ mắt nhưng phải lếch xuống tầng trệt để nhờ người gọi cấp cứu.
Nhắc tới cái xe cấp cứu thì lại là một câu chuyện. Không biết chức năng của cái xe cấp cứu là chi, mà từ khi gọi đến khi tới nơi mất hơn 15p (trong khi bệnh viện nằm ngay trong trường), đã vậy còn không vào đỡ mình ra mà còn bảo mình tự đi ra trong trời tuyết, may mà còn có mọi người trong dorm đỡ mình ra xe. Lên xe rồi thì lại buồn cười hơn khi mà tài xế cứ chạy vòng vòng mấy lần mới tới được cổng bệnh viện, giống như là không biết đường???
Thôi quay lại chuyện lên xe cấp cứu, lúc ni mình chỉ có một cảm giác mà thôi, vô cùng sợ hãi. Kể cả chuyện mình đi cấp cứu, những người thân của mình cũng chưa hề biết tới, bạn bè cùng phòng cũng không biết, nghĩ tới rứa thôi nước mắt đã giàn dụa, lỡ như bây chừ vào họ có bảo mổ cấp cứu ngay lập tức chắc mình cũng phải cắn răng mà chịu chứ chẳng biết làm sao hết. Trong cái khoảnh khắc đó mình chỉ muốn quay về VN ngay lập tức, không hề muốn đi đâu xa nữa hết, mình thèm gọi điện về cho ba me, thèm được me chăm sóc. Nằm trong phòng cấp cứu nhìn những người xung quanh, giường nào cũng có người thân đến chăm sóc, lúc đó mình đã tủi thân kinh khủng, vừa tủi thân lại vừa sợ hãi. Một ông nằm giường bên cạnh có vợ chăm sóc, bà vợ cứ nhìn mình mãi vì thấy mình cứ khóc miết, bà cứ hỏi mình đau lắm hả.
Nói về việc khám bác sĩ thì cũng là một kỉ niệm nữa. Lúc đầu vào là một anh bác sĩ người Hàn nói tiếng Hàn chay, vào anh sờ nắn vào bụng mình, mình khóc thét lên, rồi anh tuôn nguyên một tràng tiếng Hàn ra, rồi tiếp tục sờ nắn tiếp. Mình cố lấy hết sức còn lại để giải thích, ăn gì, đau ở đâu, nhưng có vẻ như anh không hiểu, hoặc vì mình k hiểu anh nói chi cả nên mình không cố gắng nói thêm nữa. Rồi một lúc sau, một anh bs khác vào, tiếp tục sờ nắn và hỏi nguyên một tràng tiếng hàn, mình thì đau tới mức không nói ra được tiếng mô nữa hết, nên anh đó lại chạy đi tìm bác sĩ khác cho mình. Đến lần thứ 3 thì một anh bs Hàn nói đc tiếng Anh chạy vào hỏi mình như thế nào và khám. Tới lúc ni thì thiệt ra mình cảm thấy gần chết tới nơi luôn rồi. Sau một hồi sờ nắn đủ kiểu trên bụng mình và thấy phản ứng của mình thì bs nói là có nguy cơ mình phải phẫu thuật bất cứ lúc nào. Nghe tới đó thì khỏi nói mình khóc hết nước mắt luôn, bs nhìn mình mà hết hồn rồi nói đó mới là chẩn đoán thôi và cần phải kiểm tra nữa mới biết.
Thôi, tóm gọn lại là mình vẫn ổn, chắc là sau khi nghe xong nộp 20tr cho tiền chụp CT, cái bụng tự dưng không dám đau nữa luôn. Có lẽ do mình lo lắng, căng thẳng quá. Đây cũng là một kinh nghiệm, mình sẽ chăm sóc bản thân tốt hơn, tốt cho mình mà cho cả những người quanh mình.
Vậy rồi mới biết mình yếu đuối tới cỡ nào, mình chẳng hề can đảm, chẳng hề mạnh mẽ chút nào hết. Mít ướt hết cỡ. Thôi khép lại những ngày đau vậy!
Thứ Hai, 4 tháng 11, 2013
MỘT ĐỜI, CÓ BIẾT BAO NGƯỜI ĐI QUA TA?
"Thế giới này nhỏ lắm, chỉ cần xoay người một cái là chẳng biết bạn sẽ gặp được ai.
Nhưng thế giới này cũng lớn lắm, chỉ cần quay lưng bước đi là có thể sẽ chẳng bao giờ được gặp lại..."
Đôi khi ta tự ví ta như một tài xế taxi, vòng vo đón khách, tài xế và khách cùng chia sẻ cho nhau một phần nho nhỏ cuộc đời, rồi khi khách tìm được bến đỗ của họ, coi như ta đã hoàn thành nhiệm vụ. Giữa vô vàn những hành khách lên rồi xuống xe, tìm được ai là người có thể đồng hành cùng ta trong quãng đường cao tốc dài dằng dặc của chính mình?
Không phải ai đến cũng là để ở lại. Chỉ sợ ta không nhận ra người xứng đáng ở lại mà thôi.
Người ta có nhau thì khó, chứ lạc mất nhau lại quá dễ dàng.
(Người đi bán nắng - Minh Mẫn)
Thứ Tư, 23 tháng 10, 2013
Tập viết nhật kí đều đặn hơn
Hôm ni thứ 5 ngày 24 tháng 10.
Còn đúng 3 tháng nữa là sinh nhật mình rồi đó. Trời ơi rứa là gần chạm mốc 21 tuổi rồi, chắc là mỗi tháng sẽ phải viết như ri một lần để mà tỉnh táo ra hơn xí nữa về cái độ già nua của mình. Nói rứa thôi chớ mấy tuổi chẳng thấy chi quan trọng hết trơn, chẳng qua là làm được cái chi hay chưa thôi, có được những chi và chưa đạt được những chi. Cái nớ vốn quan trọng hơn mà.
À, nói về đôi chút cuộc sống dạo này của mình. Thì vẫn đang ở Hàn Quốc (qua đây từ ngày 26/08), tới giờ mới viết được một cái note cho chuỗi ngày ở đây gần 2 tháng.
1. Học hành: cũng chẳng có chi là đặc biệt hết, đi học như thường, tới lớp rồi ngồi nghe thầy nói, đôi lúc chẳng hiểu đang nói tiếng chi nữa. Trường lớp thì đẹp khỏi chê, to bành chát, cây cối um tùm màu sắc đẹp lộng lẫy theo mùa, nói chung là như phim rứa. Mình học hành thì cũng k chăm chỉ mấy, toàn thấy nghe là chính, giống như đi thính giảng không bằng. Ừm đại loại là do mình không chăm học, nên cảm thấy dễ dàng, nhưng các bạn khác trong lớp thì k như rứa.
2. Bạn bè: cũng có vài người bạn khá thân ở đây, người Indo, VN, Thái, TQ... đầy đủ mọi chủng tộc. Thân với con Margaretha người Indo bên ni nhất, nói chung là chơi cũng được và khá hợp tính, nên cứ thế mà chơi tiếp thôi. Đi ăn, đi uống, shopping, chia sẻ tâm sự với nhau, như rứa mỗi ngày. Chưa có ai mình cảm thấy muốn chơi thân thiệt sự hết bên ni, hay do mình khó tính khó chiều quá nên không ai ưa nổi mình. Có lẽ là như rứa thì đúng hơn.
3. Cảm nắng: Có vài lần cảm nắng. À không, 1 lần thôi, anh chàng người Đức, ồ, lại là người Đức. Anh ni có nụ cười tỏa nắng nên mình bị chói nắng. Ảnh cũng cảm mình, đi học chung với nhau vài lần, rồi lên lớp ngồi nói chuyện chung, xem bài chung, hỏi mình có thấy ảnh boring không tùm lum. Đại loại là khá cảm tới khi anh bạn cùng phòng của ảnh học chung luôn với tụi mình, thế là bắn tiếng Đức liên tù tì. Mình thì không muốn trong lớp nói chuyện ồn ào nên không tham gia, rồi từ từ chặp chặp nắng hết chiếu, mình hết cảm. Chấm hết. Bây chừ thì không biết ảnh có cảm mình không chớ mình thì hồi phục hoàn toàn.
4. Công việc: đi làm thêm bên ni được 1 tháng rồi, chuẩn bị có lương, đi làm ở tiệm ăn Hi Lạp fast food El Grecos ở Seoul. Nói chung vất vả nhưng được cái cũng không tới nỗi tệ, mấy bữa đầu đi làm mệt tới phát khóc, đi tàu điện về rã rời chân tay nhưng vẫn cố gắng tiếp tục, vì mình không muốn cứ tiêu tiền ba me mãi như rứa. Muốn tự mình kiếm tiền để biết được giá trị của sự cực khổ là ra răng. Và bây chừ thì mình đã thấm thía sự mệt mỏi gian khổ này. Ngoài ra, mình chuẩn bị đi đóng phim bị ăn bánh liên tục, hồi mô có phim thì update cho xem, bây chừ chưa có nên k up được.Nói chung là có nhiều kế hoạch kiếm tiền bị dang dở và bị cancel mặc cho mình hớn hở hồ hởi chờ đón nhiều đến chừng nào. Rút ra kinh nghiệm là lần sau không nên hứng thú trước việc chưa đạt được, cứ rứa mà chờ thôi xem cía chi tới thì tới.
5. Tâm sự: dạo ni tâm trạng hình như ở level below-happy và cứ duy trì ở mức nớ, bạn bè thân ở VN thì vẫn nói chuyện nhưng không nhiều như trước nữa, chỉ muốn ở cạnh ba me và gia đình thì nhiều hơn. Ngày nào cũng muốn nhìn thấy ba me, nói chuyện với ba me, chị nhung, bé Nhi, như rứa là đủ vui với mình. Bạn bè thì càng ngày ít lại nhưng thấy cũng k buồn lắm, chỉ hơi có chút chi đó buồn lòng thôi. Tâm sự thì không muốn kể nhiều ra cho ai biết hết, chỉ muốn nghe chuyện vui, xem phim hài, ăn đồ ngon. À mà bữa ni có thêm sở thích mới là nấu ăn nữa, thích khám phá đồ ăn ngon, tập sưu tầm những list menu này nọ, đại loại buồn là làm mấy cái nớ thấy vui ra hẳn. Rồi còn biết chăm sóc bản thân hơn, bôi lotion thường xuyên hơn, biết mua son dưỡng nữa, chắc vài bữa mua thêm đồ trang điểm, rồi còn biết tập giảm cân lowcarb ăn kiêng (mặc dù chưa giảm được kí mô hết do toàn phá lệ ăn bừa bãi)...
Rứa thôi, gần đây là vậy đó! Bữa ni đang thi giữa kì nên phải lo chuyên tâm học hành hơn đã. Cuois tuần lại đi làm vất vả nữa. Nhưng mà mình sẽ cố viết note mỗi ngày :)
Còn đúng 3 tháng nữa là sinh nhật mình rồi đó. Trời ơi rứa là gần chạm mốc 21 tuổi rồi, chắc là mỗi tháng sẽ phải viết như ri một lần để mà tỉnh táo ra hơn xí nữa về cái độ già nua của mình. Nói rứa thôi chớ mấy tuổi chẳng thấy chi quan trọng hết trơn, chẳng qua là làm được cái chi hay chưa thôi, có được những chi và chưa đạt được những chi. Cái nớ vốn quan trọng hơn mà.
À, nói về đôi chút cuộc sống dạo này của mình. Thì vẫn đang ở Hàn Quốc (qua đây từ ngày 26/08), tới giờ mới viết được một cái note cho chuỗi ngày ở đây gần 2 tháng.
1. Học hành: cũng chẳng có chi là đặc biệt hết, đi học như thường, tới lớp rồi ngồi nghe thầy nói, đôi lúc chẳng hiểu đang nói tiếng chi nữa. Trường lớp thì đẹp khỏi chê, to bành chát, cây cối um tùm màu sắc đẹp lộng lẫy theo mùa, nói chung là như phim rứa. Mình học hành thì cũng k chăm chỉ mấy, toàn thấy nghe là chính, giống như đi thính giảng không bằng. Ừm đại loại là do mình không chăm học, nên cảm thấy dễ dàng, nhưng các bạn khác trong lớp thì k như rứa.
2. Bạn bè: cũng có vài người bạn khá thân ở đây, người Indo, VN, Thái, TQ... đầy đủ mọi chủng tộc. Thân với con Margaretha người Indo bên ni nhất, nói chung là chơi cũng được và khá hợp tính, nên cứ thế mà chơi tiếp thôi. Đi ăn, đi uống, shopping, chia sẻ tâm sự với nhau, như rứa mỗi ngày. Chưa có ai mình cảm thấy muốn chơi thân thiệt sự hết bên ni, hay do mình khó tính khó chiều quá nên không ai ưa nổi mình. Có lẽ là như rứa thì đúng hơn.
3. Cảm nắng: Có vài lần cảm nắng. À không, 1 lần thôi, anh chàng người Đức, ồ, lại là người Đức. Anh ni có nụ cười tỏa nắng nên mình bị chói nắng. Ảnh cũng cảm mình, đi học chung với nhau vài lần, rồi lên lớp ngồi nói chuyện chung, xem bài chung, hỏi mình có thấy ảnh boring không tùm lum. Đại loại là khá cảm tới khi anh bạn cùng phòng của ảnh học chung luôn với tụi mình, thế là bắn tiếng Đức liên tù tì. Mình thì không muốn trong lớp nói chuyện ồn ào nên không tham gia, rồi từ từ chặp chặp nắng hết chiếu, mình hết cảm. Chấm hết. Bây chừ thì không biết ảnh có cảm mình không chớ mình thì hồi phục hoàn toàn.
4. Công việc: đi làm thêm bên ni được 1 tháng rồi, chuẩn bị có lương, đi làm ở tiệm ăn Hi Lạp fast food El Grecos ở Seoul. Nói chung vất vả nhưng được cái cũng không tới nỗi tệ, mấy bữa đầu đi làm mệt tới phát khóc, đi tàu điện về rã rời chân tay nhưng vẫn cố gắng tiếp tục, vì mình không muốn cứ tiêu tiền ba me mãi như rứa. Muốn tự mình kiếm tiền để biết được giá trị của sự cực khổ là ra răng. Và bây chừ thì mình đã thấm thía sự mệt mỏi gian khổ này. Ngoài ra, mình chuẩn bị đi đóng phim bị ăn bánh liên tục, hồi mô có phim thì update cho xem, bây chừ chưa có nên k up được.Nói chung là có nhiều kế hoạch kiếm tiền bị dang dở và bị cancel mặc cho mình hớn hở hồ hởi chờ đón nhiều đến chừng nào. Rút ra kinh nghiệm là lần sau không nên hứng thú trước việc chưa đạt được, cứ rứa mà chờ thôi xem cía chi tới thì tới.
5. Tâm sự: dạo ni tâm trạng hình như ở level below-happy và cứ duy trì ở mức nớ, bạn bè thân ở VN thì vẫn nói chuyện nhưng không nhiều như trước nữa, chỉ muốn ở cạnh ba me và gia đình thì nhiều hơn. Ngày nào cũng muốn nhìn thấy ba me, nói chuyện với ba me, chị nhung, bé Nhi, như rứa là đủ vui với mình. Bạn bè thì càng ngày ít lại nhưng thấy cũng k buồn lắm, chỉ hơi có chút chi đó buồn lòng thôi. Tâm sự thì không muốn kể nhiều ra cho ai biết hết, chỉ muốn nghe chuyện vui, xem phim hài, ăn đồ ngon. À mà bữa ni có thêm sở thích mới là nấu ăn nữa, thích khám phá đồ ăn ngon, tập sưu tầm những list menu này nọ, đại loại buồn là làm mấy cái nớ thấy vui ra hẳn. Rồi còn biết chăm sóc bản thân hơn, bôi lotion thường xuyên hơn, biết mua son dưỡng nữa, chắc vài bữa mua thêm đồ trang điểm, rồi còn biết tập giảm cân lowcarb ăn kiêng (mặc dù chưa giảm được kí mô hết do toàn phá lệ ăn bừa bãi)...
Rứa thôi, gần đây là vậy đó! Bữa ni đang thi giữa kì nên phải lo chuyên tâm học hành hơn đã. Cuois tuần lại đi làm vất vả nữa. Nhưng mà mình sẽ cố viết note mỗi ngày :)
Thứ Bảy, 14 tháng 9, 2013
Viết về cái gọi là tương lai.
Bây giờ tui 20 tuổi, còn vài tháng nữa là bước sang tuổi 21. Có thể nói tuổi 20 tui đã hoàn thành được khá nhiều dự định mình mong muốn bấy lâu. Ngày trước, tui cũng có hay đọc cái gọi là Những việc cần làm trước tuổi 20, rồi 25 hay gì đó, đọc xong thấy thích thú lắm vì toàn là những việc mình chưa thử bao giờ, và cũng kiểu nổi loạn hay mạo hiểm. Rồi tui cũng bắt chước theo, tự viết 5 7 cái dự định điên rồ gì đó, tự viết tự cất dô một góc nhưng chưa có cái ý định khi nào mới làm.
Một trong vài cái ý định điên rồ đó của tui cũng thành sự thật, may mắn thay. Nhưng sau khi làm xong những kế hoạch đó, tui lại thấy có phần chưa thõa mãn, kiểu như chưa phải thật sự cái tui muốn, đó chỉ là những kế hoạch do mình bắt chước theo người khác hay sao rồi tự làm rồi coi như mình đạt được mục đích. Về sau, tui suy nghĩ lại về bản thân, à thì ra cũng chẳng cần phải nhìn theo ai hết, tui thích gì thì cứ làm đó thôi, giống như tính cách bây lâu nay của tui vậy.
Tui không hay đặt ra kế hoạch và cũng không thích việc đặt ra kế hoạch trước, vì tui biết tương lai tui sẽ thay đổi, xung quanh cũng đổi nốt, nên tui không ưa đặt ra thời gian tự ép bản thân vào việc đó. Chẳng hạn như lúc trước tui thích đi Mĩ lắm, mục tiêu chỉ có duy nhất là đi du học ở Mĩ thôi, không thích đi nơi khác. Nhưng kết quả là tui đang học ở châu Âu, rồi bây giờ thì học ở châu Á. Hay như khi đã được học bổng rồi, tui ngồi tự vạch ra kế hoạch cho mình trong 4 năm sẽ học ở trường sẽ làm gì, đi học tiếp ở đâu, làm thêm ra sao, học ngoại ngữ gì nữa.. vâng vâng... Nhưng rồi tất cả các kế hoạch đó đều thay đổi cả, và có những cái cũng biến mất, vì hoàn cảnh quanh tui cứ thay đổi và hơn hết là TUI thay đổi. Thế nên, tui rút ra cho bản thân mình, cái duy nhất không thay đổi chính là Ước Mơ, một khi tui có ước mơ, mọi việc tui làm sẽ tự động tiến dần đến ước mơ đó. Nhưng có nhiều bạn bè cũng bảo tui, mi viễn vông quá, ước mơ ai không có, nhưng mà có làm được hay không thôi. Tui thấy họ suy nghĩ hơi khác tui, một khi đó là ước mơ của tui thì nó sẽ cứ ám ảnh tui trong từng hành động hay quyết định của tui. Và tui cũng không tham lam, trong mỗi giai đoạn tui chỉ có một mục tiêu duy nhất thôi, nên tui dành tất cả tâm huyết cho nó. Có những thứ tui thật sự mơ ước, tui chỉ tự nhủ trong đầu, rồi tìm cách đạt được nó, dù là thời gian ngắn hay dài tui cũng không quan tâm.
Ví như ngày trước, du học là ước mơ của tui, hắn lớn kinh khủng đến mức ám ảnh tui trong nhiều giấc mơ. Việc du học này không nằm trong cái mục kế hoạch điên rồ mà tui viết ra rồi cất vào một xó. Nó cứ nằm trong đầu của tui từng khoảnh khắc, rồi mọi việc tui làm đều xoay quanh cái giấc mơ đó, để dần thực hiện được mục tiêu bấy lâu. Mỗi tối tui cứ lên mạng đọc tin về nó, đọc blog của những người đang đi du học, nhìn những tấm hình của họ tui lại được tiếp thêm sức mạnh rất nhiều và biết mình phải làm những gì. Và rồi việc đi du học cũng đến, học bổng cũng có, tui cũng đã rất vui mừng khi lên đường. Coi như một giấc mơ lớn từ trước đến giờ đã thành sự thật.
Tui thấy mình thay đổi nhiều từ ngày đi du học, tui suy nghĩ nhiều hơn một chút, bớt nói bớt cười hơn ngày trước nhiều. Bây chừ thì nhiều khi thích đi chơi một mình, tự thưởng thức, tự khám phá, chứ ngày trước thì chẳng bao giờ mà đi đâu một mình hết, khi nào cũng muốn đông người quanh mình. Rồi bạn bè cũng vậy, ai tốt với mình thì mình tốt lại, còn gặp những người đánh hơi có phần nguy hiểm thì tránh xa ra thôi. Lúc trước
Giờ thì tui đang đi du học rồi, cuộc sống du học của tui cũng có thể gọi là khá mệt nhọc vì việc học rất nặng và cuộc sống thì cũng không dễ dàng. Tui không nói là rất mệt vì tui chẳng đi làm thêm như những bạn cùng lứa khác khi đi du học, phải vất vả kiếm tiền rồi vừa làm vừa học cả ngày lẫn đêm. Nhưng những gì bạn bè tui thấy qua facebook của tui chỉ đều là màu hồng, đi chơi đây đó, suốt ngày chụp ảnh vui vẻ, ăn uống, vì thật ra tui cũng có những chuyện buồn, gặp những khó khăn. Tui cũng không thích kể lể hay tâm sự những chuyện buồn của mình trên facebook cho nhiều người thấy, có lẽ đó là cách để giải tỏa của nhiều người nhưng tui chỉ nghĩ facebook là nơi không nên dành cho những gì riêng tư.
Một trong vài cái ý định điên rồ đó của tui cũng thành sự thật, may mắn thay. Nhưng sau khi làm xong những kế hoạch đó, tui lại thấy có phần chưa thõa mãn, kiểu như chưa phải thật sự cái tui muốn, đó chỉ là những kế hoạch do mình bắt chước theo người khác hay sao rồi tự làm rồi coi như mình đạt được mục đích. Về sau, tui suy nghĩ lại về bản thân, à thì ra cũng chẳng cần phải nhìn theo ai hết, tui thích gì thì cứ làm đó thôi, giống như tính cách bây lâu nay của tui vậy.
Tui không hay đặt ra kế hoạch và cũng không thích việc đặt ra kế hoạch trước, vì tui biết tương lai tui sẽ thay đổi, xung quanh cũng đổi nốt, nên tui không ưa đặt ra thời gian tự ép bản thân vào việc đó. Chẳng hạn như lúc trước tui thích đi Mĩ lắm, mục tiêu chỉ có duy nhất là đi du học ở Mĩ thôi, không thích đi nơi khác. Nhưng kết quả là tui đang học ở châu Âu, rồi bây giờ thì học ở châu Á. Hay như khi đã được học bổng rồi, tui ngồi tự vạch ra kế hoạch cho mình trong 4 năm sẽ học ở trường sẽ làm gì, đi học tiếp ở đâu, làm thêm ra sao, học ngoại ngữ gì nữa.. vâng vâng... Nhưng rồi tất cả các kế hoạch đó đều thay đổi cả, và có những cái cũng biến mất, vì hoàn cảnh quanh tui cứ thay đổi và hơn hết là TUI thay đổi. Thế nên, tui rút ra cho bản thân mình, cái duy nhất không thay đổi chính là Ước Mơ, một khi tui có ước mơ, mọi việc tui làm sẽ tự động tiến dần đến ước mơ đó. Nhưng có nhiều bạn bè cũng bảo tui, mi viễn vông quá, ước mơ ai không có, nhưng mà có làm được hay không thôi. Tui thấy họ suy nghĩ hơi khác tui, một khi đó là ước mơ của tui thì nó sẽ cứ ám ảnh tui trong từng hành động hay quyết định của tui. Và tui cũng không tham lam, trong mỗi giai đoạn tui chỉ có một mục tiêu duy nhất thôi, nên tui dành tất cả tâm huyết cho nó. Có những thứ tui thật sự mơ ước, tui chỉ tự nhủ trong đầu, rồi tìm cách đạt được nó, dù là thời gian ngắn hay dài tui cũng không quan tâm.
Ví như ngày trước, du học là ước mơ của tui, hắn lớn kinh khủng đến mức ám ảnh tui trong nhiều giấc mơ. Việc du học này không nằm trong cái mục kế hoạch điên rồ mà tui viết ra rồi cất vào một xó. Nó cứ nằm trong đầu của tui từng khoảnh khắc, rồi mọi việc tui làm đều xoay quanh cái giấc mơ đó, để dần thực hiện được mục tiêu bấy lâu. Mỗi tối tui cứ lên mạng đọc tin về nó, đọc blog của những người đang đi du học, nhìn những tấm hình của họ tui lại được tiếp thêm sức mạnh rất nhiều và biết mình phải làm những gì. Và rồi việc đi du học cũng đến, học bổng cũng có, tui cũng đã rất vui mừng khi lên đường. Coi như một giấc mơ lớn từ trước đến giờ đã thành sự thật.
Tui thấy mình thay đổi nhiều từ ngày đi du học, tui suy nghĩ nhiều hơn một chút, bớt nói bớt cười hơn ngày trước nhiều. Bây chừ thì nhiều khi thích đi chơi một mình, tự thưởng thức, tự khám phá, chứ ngày trước thì chẳng bao giờ mà đi đâu một mình hết, khi nào cũng muốn đông người quanh mình. Rồi bạn bè cũng vậy, ai tốt với mình thì mình tốt lại, còn gặp những người đánh hơi có phần nguy hiểm thì tránh xa ra thôi. Lúc trước
Giờ thì tui đang đi du học rồi, cuộc sống du học của tui cũng có thể gọi là khá mệt nhọc vì việc học rất nặng và cuộc sống thì cũng không dễ dàng. Tui không nói là rất mệt vì tui chẳng đi làm thêm như những bạn cùng lứa khác khi đi du học, phải vất vả kiếm tiền rồi vừa làm vừa học cả ngày lẫn đêm. Nhưng những gì bạn bè tui thấy qua facebook của tui chỉ đều là màu hồng, đi chơi đây đó, suốt ngày chụp ảnh vui vẻ, ăn uống, vì thật ra tui cũng có những chuyện buồn, gặp những khó khăn. Tui cũng không thích kể lể hay tâm sự những chuyện buồn của mình trên facebook cho nhiều người thấy, có lẽ đó là cách để giải tỏa của nhiều người nhưng tui chỉ nghĩ facebook là nơi không nên dành cho những gì riêng tư.
Thứ Bảy, 17 tháng 8, 2013
A letter for my special person
Anh,
Em không biết viết ra những dòng ni liệu có cần thiết hay không, liệu còn có quan trọng với anh nữa không, em chỉ muốn được nói hết những suy nghĩ của em lúc ni, bởi vì những cảm xúc nặng nề ni chưa bao giờ em có hết, và bởi em cũng chẳng muốn giấu diếm chi cảm xúc của em nữa hết. Em không chịu được cảm giác ni, lúc mô cũng muốn có người xung quanh để nói chuyện, rồi mỗi khi ở một mình, cảm giác buồn đến muốn khóc lại ập tới.
Ba đêm vừa qua, kể từ tối hôm đó, tối mô em cũng nằm khóc. Nước mắt thì ít dần, nhưng đầu óc em thì tỉnh ra, tỉnh ra vì biết là em thích anh nhiều hơn em tưởng, vì nghĩ rằng vì chưa là chi của nhau hết nên sẽ dễ quên nhưng hình như không đúng, và rồi càng tỉnh thì em lại càng buồn hơn vì những chi mà anh đã nói với em tối hôm đó.
Hôm nay đi Hội An, em tự nhiên chảy nước mắt lúc mô không biết, lúc đi qua cây cầu nhìn xuống dòng sông hồi anh với em đi thuyền thả hoa đăng. Đi qua những con đường buổi tối cùng anh đi chơi, ăn kem ở biển Thanh Bình, nước mắt lại tự nhiên chảy ra không kiềm lại được, em buồn khủng khiếp quá anh!...
Em chỉ ước là anh có thể một lần thẳng thắn đối diện thật với lòng của anh về tình cảm đối với em, một lần sống mà không suy nghĩ nhiều, thích chi thì làm. Em chẳng tin là anh chỉ coi em như một người bạn thân đâu anh. Em cũng có bạn thân là con trai và em biết đâu là giới hạn của một người bạn. Hãy so sánh em với những người bạn thân mà anh đang có. Đã bao giờ anh cảm nhận lại cảm giác của anh khi đi với em và cảm giác khi đi với một người bạn thân thiết khác của anh mà là con gái chưa, và nó có khác nhau không anh? Rồi đã bao giờ anh muốn gặp em, muốn nói chuyện vu vơ với em mà những chuyện đó đều là những chuyện chẳng có mục đích gì, chỉ đơn giản là vì muốn gặp? Hay cảm giác của anh muốn tâm sự với em những chuyện mà anh không kể với những người bạn khác của anh, chỉ vì anh muốn cho em biết điều đó? Hay chính câu nói của anh tối hôm đó khi nói rằng anh chẳng biết nói gì với em nên không muốn gặp em, câu nói ni đã thể hiện rõ được sự mâu thuẫn trong lòng anh rồi anh. Tại sao anh lại im lặng với em 1 tháng trước khi về nước? Có thật là anh chỉ muốn cho vui không anh, những hành động đó của anh đã làm em suy nghĩ nhiều vô cùng lắm anh, hay là anh đã bắt đầu suy nghĩ, phân vân nhiều hơn về mối quan hệ ni hả anh.
Nhưng anh, dù em cũng suy nghĩ nhiều và không biết tương lai sẽ ra răng, nhưng em biết hiện tại em thích anh và em muốn được thích anh một cách đơn giản mà không phải suy nghĩ nhiều. Nếu như anh cũng nghĩ được điều đó thì anh đã biết trân trọng hơn tình cảm của em trong tgian ngắn ngủi em về đây rồi anh. Mỗi lần ở cạnh anh vui vẻ, thì đó là những khoảnh khắc em cảm thấy hanh phúc. Em chẳng cần chi nhiều nữa hết.
Anh nói rằng anh coi em là bạn thân, nhưng những điều tưởng rất nhỏ nhặt thôi anh, tất cả hành động của anh đều là vì anh có tình cảm thật sự với em, có thể anh không nhận ra nhưng vì em cảm nhận được điều đó, nên em mới tin tưởng về tỉnh cảm của anh và tiếp tục thích anh. Nhưng nếu vì anh nói rằng em đã suy nghĩ khác anh, vì em ngộ nhận, thì em chỉ biết nói rằng vì em thích anh quá nhiều nên em không thể nào đồng ý với vị trí làm bạn thân đó được.
Em xin lỗi, em không muốn nói chuyện với anh nữa cùng vì em muốn bảo vệ bản thân em trước, em không muốn mình buồn thêm nữa, rồi lại không biết mối quan hệ ni sẽ đi về đâu. Em chỉ có thể tiếp tục nói chuyện với anh nếu biết được tình cảm thật sự của anh giống với của em và khi anh muốn tiếp tục mối quan hệ ni một cách đàng hoàng.
Mỗi lần vui cùng anh, vui thì vui rứa đó anh, nhưng trong lòng em đều có một nỗi buồn, anh biết không anh, đó là vì em không biết tương lai của việc ni sẽ đi về đâu, vui đó nhưng em biết rằng niềm vui ni không biết sẽ bao lâu, rồi em lại càng thích anh nhiều hơn, càng khó rời anh hơn, rồi biết rằng em mới là người thiệt thòi nhiều hơn sau đó... Chính điều đó khiến cho em chưa muốn thổ lộ gì về tình cảm của em, chứ không phải là vì em không rõ ràng về cảm xúc của mình như anh.
Em không hối hận về những chi đã nói với anh và những chi đã làm cho anh, em vui vì em đã nói được những chi cần nói, em vui vì thấy em sống thật với lòng em, trọn vẹn với tình cảm của em. Em chỉ buồn vì những chi anh đã nói làm tổn thương em và làm em cảm thấy tình cảm của em đã không được trân trọng.
Thân,
MT.
17082013
P/s: Nếu sau ni còn duyên gặp lại thì mong em với anh sẽ làm bạn lại được, còn bây chừ thì cứ coi như anh đã mất một người bạn đi cũng được. Một ngày mô đó nếu em vô nói chuyện lại với anh bình thường thì anh biết là từ lúc đó em sẽ coi anh là bạn, nghe anh :)
Em không biết viết ra những dòng ni liệu có cần thiết hay không, liệu còn có quan trọng với anh nữa không, em chỉ muốn được nói hết những suy nghĩ của em lúc ni, bởi vì những cảm xúc nặng nề ni chưa bao giờ em có hết, và bởi em cũng chẳng muốn giấu diếm chi cảm xúc của em nữa hết. Em không chịu được cảm giác ni, lúc mô cũng muốn có người xung quanh để nói chuyện, rồi mỗi khi ở một mình, cảm giác buồn đến muốn khóc lại ập tới.
Ba đêm vừa qua, kể từ tối hôm đó, tối mô em cũng nằm khóc. Nước mắt thì ít dần, nhưng đầu óc em thì tỉnh ra, tỉnh ra vì biết là em thích anh nhiều hơn em tưởng, vì nghĩ rằng vì chưa là chi của nhau hết nên sẽ dễ quên nhưng hình như không đúng, và rồi càng tỉnh thì em lại càng buồn hơn vì những chi mà anh đã nói với em tối hôm đó.
Hôm nay đi Hội An, em tự nhiên chảy nước mắt lúc mô không biết, lúc đi qua cây cầu nhìn xuống dòng sông hồi anh với em đi thuyền thả hoa đăng. Đi qua những con đường buổi tối cùng anh đi chơi, ăn kem ở biển Thanh Bình, nước mắt lại tự nhiên chảy ra không kiềm lại được, em buồn khủng khiếp quá anh!...
Em chỉ ước là anh có thể một lần thẳng thắn đối diện thật với lòng của anh về tình cảm đối với em, một lần sống mà không suy nghĩ nhiều, thích chi thì làm. Em chẳng tin là anh chỉ coi em như một người bạn thân đâu anh. Em cũng có bạn thân là con trai và em biết đâu là giới hạn của một người bạn. Hãy so sánh em với những người bạn thân mà anh đang có. Đã bao giờ anh cảm nhận lại cảm giác của anh khi đi với em và cảm giác khi đi với một người bạn thân thiết khác của anh mà là con gái chưa, và nó có khác nhau không anh? Rồi đã bao giờ anh muốn gặp em, muốn nói chuyện vu vơ với em mà những chuyện đó đều là những chuyện chẳng có mục đích gì, chỉ đơn giản là vì muốn gặp? Hay cảm giác của anh muốn tâm sự với em những chuyện mà anh không kể với những người bạn khác của anh, chỉ vì anh muốn cho em biết điều đó? Hay chính câu nói của anh tối hôm đó khi nói rằng anh chẳng biết nói gì với em nên không muốn gặp em, câu nói ni đã thể hiện rõ được sự mâu thuẫn trong lòng anh rồi anh. Tại sao anh lại im lặng với em 1 tháng trước khi về nước? Có thật là anh chỉ muốn cho vui không anh, những hành động đó của anh đã làm em suy nghĩ nhiều vô cùng lắm anh, hay là anh đã bắt đầu suy nghĩ, phân vân nhiều hơn về mối quan hệ ni hả anh.
Nhưng anh, dù em cũng suy nghĩ nhiều và không biết tương lai sẽ ra răng, nhưng em biết hiện tại em thích anh và em muốn được thích anh một cách đơn giản mà không phải suy nghĩ nhiều. Nếu như anh cũng nghĩ được điều đó thì anh đã biết trân trọng hơn tình cảm của em trong tgian ngắn ngủi em về đây rồi anh. Mỗi lần ở cạnh anh vui vẻ, thì đó là những khoảnh khắc em cảm thấy hanh phúc. Em chẳng cần chi nhiều nữa hết.
Anh nói rằng anh coi em là bạn thân, nhưng những điều tưởng rất nhỏ nhặt thôi anh, tất cả hành động của anh đều là vì anh có tình cảm thật sự với em, có thể anh không nhận ra nhưng vì em cảm nhận được điều đó, nên em mới tin tưởng về tỉnh cảm của anh và tiếp tục thích anh. Nhưng nếu vì anh nói rằng em đã suy nghĩ khác anh, vì em ngộ nhận, thì em chỉ biết nói rằng vì em thích anh quá nhiều nên em không thể nào đồng ý với vị trí làm bạn thân đó được.
Em xin lỗi, em không muốn nói chuyện với anh nữa cùng vì em muốn bảo vệ bản thân em trước, em không muốn mình buồn thêm nữa, rồi lại không biết mối quan hệ ni sẽ đi về đâu. Em chỉ có thể tiếp tục nói chuyện với anh nếu biết được tình cảm thật sự của anh giống với của em và khi anh muốn tiếp tục mối quan hệ ni một cách đàng hoàng.
Mỗi lần vui cùng anh, vui thì vui rứa đó anh, nhưng trong lòng em đều có một nỗi buồn, anh biết không anh, đó là vì em không biết tương lai của việc ni sẽ đi về đâu, vui đó nhưng em biết rằng niềm vui ni không biết sẽ bao lâu, rồi em lại càng thích anh nhiều hơn, càng khó rời anh hơn, rồi biết rằng em mới là người thiệt thòi nhiều hơn sau đó... Chính điều đó khiến cho em chưa muốn thổ lộ gì về tình cảm của em, chứ không phải là vì em không rõ ràng về cảm xúc của mình như anh.
Em không hối hận về những chi đã nói với anh và những chi đã làm cho anh, em vui vì em đã nói được những chi cần nói, em vui vì thấy em sống thật với lòng em, trọn vẹn với tình cảm của em. Em chỉ buồn vì những chi anh đã nói làm tổn thương em và làm em cảm thấy tình cảm của em đã không được trân trọng.
Thân,
MT.
17082013
P/s: Nếu sau ni còn duyên gặp lại thì mong em với anh sẽ làm bạn lại được, còn bây chừ thì cứ coi như anh đã mất một người bạn đi cũng được. Một ngày mô đó nếu em vô nói chuyện lại với anh bình thường thì anh biết là từ lúc đó em sẽ coi anh là bạn, nghe anh :)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)





























